2017/03/24

India 03: Những câu chuyện trên đường đạp xe xuyên Ấn Độ

24/01-03/02/2017

Cái nóng ở Goa đã trở nên không chịu nổi. Những làn gió nóng hầm hập bắt đầu thổi vào từ phía biển vào khoảng 11 giờ trưa và chỉ vài giờ sau đó, nhiệt độ đã lên tới 36-38 độ C với độ ẩm tuyệt đối. Một mặt, chúng tôi không thể chịu đựng nổi cái nóng khắc nghiệt, mặt khác thì chúng tôi lại không thể hoàn thành được quãng đường đạp xe thường nhật trước 11 giờ sáng. Chúng tôi nên tiếp tục đi theo con đường duyên hải hay nên chọn đường đèo mát mẻ hơn đây?


Chúng tôi khởi hành khi trời còn chưa sáng hẳn để tránh nắng, trên đường đến với thị trấn Sanwantwadi. Chúng tôi đến với thị trấn nằm dưới chân đèo Western Ghats khá sớm. Sáng hôm sau, chúng tôi bắt đầu hành trình đạp xe dài 16km từ cao nguyên lên đến độ cao 800m. Độ ẩm giảm dần và không khí thì mát mẻ hơn rất nhiều. Có lẽ đó là lý do mà chúng tôi đã không mấy vất vả để hoàn thành ngày đạp xe hôm đó với độ dốc trung bình chỉ khoảng 4% mà thôi.





Ấn Độ, hay như chúng tôi vẫn thường gọi là “Hợp chủng quốc Ấn Độ” được chính thức khai sinh vào năm 1947 với 29 tiểu bang. Khối liên minh này được tạo thành không nhằm mục đích gì hơn ngoài chống lại thực dân Anh. Kẻ thù chung đã đoàn kết những tiểu bang đa văn hoá và đa ngôn ngữ lại thành một khối thống nhất. Ấn Độ có 22 ngôn ngữ chính thức, nhưng con số những ngôn ngữ được sử dụng ở tiểu lục địa này lên tới vài trăm. (Sự đa dang văn hoá ở Ấn Độ được xem là cao hơn so với toàn Liên minh Châu Âu). Tất cả những người địa phương mà chúng tôi gặp đều khẳng định rằng không thể tìm thấy bất cứ một đặc sản chung nào cho tất cả các tiểu bang của nước này. Tôi khẳng định rằng họ đã sai. Mặc dù chúng tôi chưa đi qua hết các tiểu bang của Ấn Độ, nhưng ngoài thứ giao thông hỗn loạn, hung hăng và ồn ào một cách không cần thiết thì có một điều mà có thể được tìm thấy ở tất cả mọi nẻo trên lãnh thổ này: “Sự tò mò đến mức ngu ngốc



Fixing a broken chain
Ô, ở kia có cái nút kìa, mình phải ra bấm vào nó thôi!” - Đó là lời độc thoại trong đầu óc của hàng tá những người Ấn Độ khi họ nhìn thấy bộ chuyển đổi số của hai chiếc xe đạp của chúng tôi. Họ không hề có một khái niệm gì về những thứ mà họ tự tiện động vào và những hậu quả mà việc làm đó sẽ gây ra. Vì đã được nghe và đọc rất nhiều những câu chuyện về việc các thiết bị gắn trên xe của những người đạp xe khác đã bị bẻ gãy/uốn cong vênh như thế nào nên chúng tôi không thể rời mắt khỏi 2 chiếc xe dù chỉ 1 phút. Đã rất nhiều lần khi rời khách sạn, chúng tôi thấy bộ chuyển số đã bị xê dịch, khi xe của chúng tôi được khoá ở bên ngoài (dù là có bảo vệ ngồi trông cả đêm). Ở thị trấn Ajra (tiểu bang Maharashtra), chúng tôi thậm chí đã lừa những người trông xe ở khách sạn rằng: “đừng động vào xe vì báo động điện đã được kích hoạt rồi đấy”. Từ trên tầng hai của khách sạn, chúng tôi quan sát và nhìn nhau cười khúc khích khi thấy các nhân viên khách sạn ra hiệu cho nhau: “này, đừng động vào hai cái xe ấy, nếu không anh sẽ bị điện giật đấy!”. Ấy thế mà sáng hôm sau, chúng tôi có thể nhìn thấy rõ ràng rằng ai đó đã táy máy bấm đủ các nút điều khiển của hai chiếc xe vô tội. 




Dần dần, con đường cao tốc cũng hiện ra, nơi chúng tôi đi nhanh và an toàn hơn vì đã có dải phân cách ở giữa hai chiều xe chạy và số lượng xe tải, ô tô, xe ba bánh và xe máy đã giảm đáng kể.


Ở thành phố Kolhapur, chủ nhà Couchsurfing, Varun đón chúng tôi đến ở căn nhà rộng 450 m2 của mình. Căn nhà chỉ có 5 người ở, thế nên chúng tôi được chuẩn bị cho một phòng riêng và mẹ anh còn vui vẻ đưa chúng tôi đi một tua thăm quan ngôi nhà rộng thênh thang của họ. Gia đình của Varun thuộc đẳng cấp Jain, một nhánh của đạo Hindu. Đẳng cấp này không bao giờ làm tổn hại một sinh vật nào vì họ rất tin vào đầu thai hoá kiếp. Rất dễ dàng để bắt gặp hình ảnh một nhà sư thuộc đẳng Jain dùng chổi quét sạch phần đường phía trước bàn chân mình để tránh dẫm phải những con bọ hoặc kiến trên mặt đất. Họ tin rằng, có thể những con bọ đó là hoá thân của một con người trong tiền kiếp.


Đền thờ Hindu

Cung điện hoàng gia ở Kolhapur

Ở Ấn Độ có những nhà hàng phục vụ cả đồ chay và đồ mặn, thế nhưng nhiều người vẫn không thực sự thích ý tưởng này, đó là những người ăn chay thuần. Thế nên, có rất nhiều nhà hàng chay tuyệt đối ở dọc đất nước và thậm chí là những thực đơn dành riêng cho những người thuộc đẳng Jain. Nghĩa là nhà hàng không nấu các món ăn dùng nguyên liệu là các phần gốc/ rễ của cây (như khoai tây, củ cải và gừng). Những gia đình Jain cũng nổi tiếng về sự giàu có của mình, nhưng chúng tôi không muốn đưa ra kết luận cho tất cả các gia đình thuộc đẳng này, dù cho trong trường hợp của Varun điều đó là hoàn toàn đúng.

Trong những ngày đầu tiên khi mới đến Ấn Độ, ở tiểu bang Tamil Nadu, chúng tôi đã mắc một sai lầm nghiêm trọng: chúng tôi đã mua một sim điện thoại của Vodafone  bao gồm dung lượng internet 1Gb. Và đó là sự khởi đầu của một chuỗi ngày khổ sở đeo bám chúng tôi qua nhiều tiểu bang khác nhau. Phải mất 5 ngày thì chiếc sim mới được kích hoạt, thay vì 24h như những nhân viên Vodafone nói, thêm nữa, chúng tôi chỉ nhận được 1 nửa số dung lượng mà mình đã mua. Khi đến tiểu bang Maharashtra, tôi (như thường lệ) lại đến của hàng uỷ nhiệm của Vodafone để khiếu nại. Sau gần 45 phút đôi co, tôi cuối cùng cũng thuyết phục được họ rằng đây là lỗi của nhà phân phối sim và chúng tôi chỉ là người chịu trận. Các nhân viên Vodafone không mấy hào hứng sửa lỗi mà cứ khăng khăng bảo tôi quay lại chính chỗ tôi mua sim mà phàn nàn. Người cửa hàng trưởng sau khi nhìn thấy khuôn mặt quá thất vọng và phẫn nộ của tôi, cuối cùng cũng đưa ra một phương án giải quyết cho trường hợp này: họ sẽ tặng tôi 1 cái sim điện thoại mới! 

- “Tôi cần anh cung cấp: địa chỉ thường trú ở Ấn Độ (?), một số điện thoại liên lạc (nếu có số điện thoại thì tôi đi mua sim làm gì???), hộ chiếu, một bản photo hộ chiếu và visa Ấn Độ, môt ảnh hộ chiếu và một giấy chứng nhận từ sở cảnh sát" - Người quản lý nói.
- “Đây, tôi có đủ tất cả những thứ chị yêu cầu, ngoại trừ cái giấy chứng nhận khỉ gió nào đó từ sở cảnh sát” - Tôi hậm hực.
- “Thì cái giấy chứng nhận giống như cái anh phải nộp cho cửa hàng Vodafone ở Tamil Nadu ấy”.
 - Nhưng ở đó họ có cần cái giấy chứng nhận nào đâu???

Đến lúc này, tôi bỏ cuộc. Tôi đã quá mệt mỏi với những cuộc tranh luận không hồi kết chỉ vì một cái sim điện thoại chết tiệt, ấy thế mà lại thêm một mối phiền phức nữa đến với cuộc đời khốn khổ của tôi: những đám đông hiếu kỳ trên đường phố vây xung quanh tôi. Một tá học sinh vây một vòng quanh tôi và bắt đầu hỏi đủ loại câu hỏi. Đúng vào lúc tôi sắp phát cáu thì quý nhân của tôi xuất hiện: Abhijit. Anh ấy chỉ cho tôi đường tới cửa hàng xe đạp của mình, anh ấy giúp sửa chiếc xe của Linh, thay mới thanh đỡ bộ chuyển số đã bị cong, thu xếp cho tôi có một chiếc sim Jio mới (miễn phí cuộc gọi và internet trong 1 năm) và còn mời chúng tôi về nhà anh dùng bữa tối. Gia đình Abhijit có vài cửa hàng xe đạp mở cửa quanh năm và họ là những người vô cùng thân thiện và tốt bụng. Chúng tôi rất hân hạnh được gặp họ!


Ở thành phố Karad, một gia đình rất tốt bụng đã giúp đỡ chúng tôi. Trong trường hợp này, không chỉ là dân đạp xe giúp đỡ nhau, mà còn là những Ironman hỗ trợ nhau (cả anh chủ nhà và tôi đều là Ironman sau khi hoàn thành cuộc đua 3 môn thể thao kết hợp: bơi lội, đạp xe và chạy marathon). Sáng hôm sau, chúng tôi được chuẩn bị cho một hộp đồ ăn và một đoàn hộ tống cho 15km đầu tiên.



Ở Satara, chúng tôi chỉ định nghỉ lại 1 đêm, nhưng tối đó chúng tôi nhận được thông tin từ những người đạp xe rằng sáng hôm sau, trên đường cao tốc sẽ có một buổi  biểu tình quy mô lớn và chúng tôi không nên dại dột lên đường nếu không muốn bị kẹt cứng nhiều giờ trong đám đông. Thế là chúng tôi dành cả ngày hôm sau để khám phá ẩm thực đường phố trứ danh của thành phố này.


Những người đạp xe ở Satara, đặc biêt là thủ lĩnh tinh thần của cả nhóm, anh Ashish đã thuyết phục và động viên chúng tôi đạp xe đến thành phố Pune chỉ trong một ngày (quãng đường dài 105 km). Họ thậm chí đã đạp xe cùng chúng tôi suốt 22 cây số đầu tiên như để truyền động lực cho chúng tôi. Và quả thật, chúng tôi đã đến được Pune trước khi trời tối! 


Trò chuyện với Ashish
Cà ri gà và bánh mỳ chapa




Chúng tôi đã hy vọng được nhìn thấy nhiều thứ hơn ở thành phố khá nổi tiếng này. Ở đó có một trung tâm thiền định và yoga (Osho Ashram), một trại lao động đắt đỏ hơn cả ở Gokarna (nếu các bạn còn nhớ bài viết trước, chúng tôi có đề cập đến trung tâm yoga, nơi mà tình nguyện viên đến lao động cật lực nhưng vẫn phải trả tiền ăn ở). Ở Pune, chúng tôi đã thấy rất nhiều những toà nhà cũ, bẩn thỉu và xuống cấp trầm trọng. Những con sông đầy rác và bốc mùi hôi thối chảy dọc thành phố. Một điều thú vị nhất, có lẽ là cách mà những người theo đạo Hindu ở đây thực hành tín ngưỡng của họ. Đạo Hindu là một tôn giáo của những phong tục và tín ngưỡng. Các bạn có nghĩ rằng những hành động sau đây có tác dụng gì không?
  • Chắp tay cầu nguyện, sau đó xoay người 2 vòng.
  • Cho tay phẩy qua ngọn lửa thiêng ở trong đền và sau đó vuốt tay lên trán và tóc.
  • Nhặt tro tàn từ đống lửa thiêng, lấy tro đó chấm lên trán và tóc, sau đó gói vài lạng về cho những người ở nhà. Cuối cùng thì liếm ngón tay dính đầy tro một cách hết sức thành tâm.
  • Chạm vào tất cả các bức tượng của các thần thánh.
  • Thì thầm điều mong ước của mình vào tai của bức tượng thánh chuột.




Péter
Trang trí ở các đền thờ



Thàn đầu voi Ganesh

No comments:

Post a Comment