Khởi đầu một ngày khá mệt mỏi vì chúng tôi phải dậy từ 5h30 sáng để sắp xếp cho chuyến đi dù đêm hôm trước, cả hai đã thức đến 12h30 để đóng gói đồ đạc và vật dụng cần thiết. 9h sáng, chúng tôi rời nhà đến ga tàu để đi Mosonmagyaróvár, cách nhà 36 km. Cung đường này chúng tôi đã đạp xe qua trong chuyến phượt đến Bratislava hồi tháng 3 và không mấy thích thú vì quang cảnh khá buồn tẻ, thế nên vợ chồng tôi quyết định đi tàu để tiết kiệm thời gian và sức lực. Chỉ 17 phút sau, chúng tôi đã có mặt tại Mosonmagyaróvár, từ đây, chuyến hành trình thực sự bắt đầu.
Thử thách đầu tiên đã ngay lập tức đến dù không hề được mong đợi. Chuyện là chúng tôi có một bộ bếp nấu Tatonka dùng nguyên liệu cồn, một nguyên liệu rẻ tiền và dễ dàng được tìm thấy ở các hiệu thuốc, trung tâm y tế hay thậm chí trong siêu thị ở tất cả các nước mà chúng tôi sẽ đi qua trong hành trình lớn. Chúng tôi đã lượn vòng quanh thị trấn, vào hỏi tất cả các siêu thị và trung tâm y tế nhưng không thể tìm thấy một chút cồn nào. Hy vọng duy nhất là một hiệu thuốc nào đó ở thị trấn này. Nhưng đi gần đến biên giới Hungari-Slovakia mà chúng tôi vẫn không hề nhìn thấy một hiệu thuốc nào mở cửa. An ủi nhau rằng, có lẽ ở Slovakia chúng ta có thể tìm được cồn và sẽ không phải đi ngủ với cái bụng lép kẹp. Một giây sau, chúng tôi sững sờ khi phát hiện ra, trong túi mình không hề có một đồng euro (là đơn vị tiền tệ sử dụng ở Slovakia) nào. Thứ duy nhất chúng tôi mang theo là một tấm thẻ ngân hàng, một ít tiền mặt của Hungari và nỗi hoang mang vì không phải nơi nào cũng chấp nhận thanh toán bằng thẻ ATM.
| Bếp cồn Tatonka |
Sang đến bên kia biên giới, chúng tôi tiến vào thủ đô Bratislava của Cộng hoà Slovakia, sau một hồi tìm kiếm, cuối cùng chúng tôi tìm thấy một hiệu thuốc trong một trung tâm thương mại và họ có bán cồn, thứ chất lỏng mà giờ đã quý hơn vàng đối với hai chúng tôi. Đây sẽ là một bài học lớn cho chuyến đi sắp tới, luôn luôn chuẩn bị các nguyên liệu cơ bản nhất dù là thứ tưởng như dễ dàng được tìm thấy ở khắp mọi nơi.
| Ơn giời, cồn đây rồi! |
Trời dần tối, chúng tôi đến địa phận Pezinok, một thị trấn nhỏ thưa dân nhưng được bao bọc bởi những cánh đồng nho trải dài ngút ngàn. Chúng tôi đi vòng quanh để tìm chỗ cắm trại qua đêm vì mặt trời đã sắp lặn và hai vợ chồng cũng đã mệt và đói. Sau một vài nỗ lực tiếp cận người dân trong làng nhưng không thành vì bất đồng ngôn ngữ, chúng tôi đã gặp một đôi vợ chồng vô cùng thân thiện mến khách và nói tiếng Anh lưu loát. Người chồng rất nhiệt tình, lấy xe đạp ra và dẫn chúng tôi đến một hồ nước rất đẹp cách làng khoảng 2km, một địa điểm cắm trại quen thuộc của các gia đình trong vùng. Chúng tôi đã có một đêm ngon giấc trong tiếng dế, tiếng sóng hồ và lá cây reo, thật là một trải nghiệm tuyệt vời. Hai phượt thủ ngủ ngon lành vì mệt và không hề biết rằng, một ngày rất rất dài và mệt mỏi đang chờ đợi mình phía trước...
(Còn nữa)
CHuc 2 anh chi may man
ReplyDeleteHyvaa Matkaa
Cảm ơn Mưa nhé!
Delete