2016/09/06

Những người lạ thân quen!

Osijek - Zupanja 17/08 - 19/08/2016 (142 km)

Tạm biệt Hungary, chúng tôi tiến vào Croatia, nơi cuộc phiêu lưu thực sự bắt đầu, vì sân nhà đã ở lại phía sau lưng. Chúng tôi nghỉ hai đêm đầu tiên ở Osijek dù vẫn chưa có ai trên mạng lưới Couchsurfing đồng ý cho ngủ nhờ. Mặc dù khá hoang mang nhưng chúng tôi quyết định dừng chân ở các ngôi nhà có vườn và hỏi xin chủ nhà cho chúng tôi cắm trại trong vườn nhà họ. Chúng tôi khá may mắn khi chỉ mới hỏi đến người thứ hai thì đã được chấp nhận. Mirko - một người lính đã nghỉ hưu, vui vẻ kéo chúng tôi về nhà ông. Ông có một căn nhà cũ đã rao bán nhiều năm nhưng không ai hỏi mua, giờ đây chỉ để làm kho chứa đồ và căn nhà này có một khoảng vườn khá rộng với một vài khóm rau và mấy cây ăn quả, ông bảo chúng tôi có thể cắm trại ở đây bao lâu tuỳ thích mà không phải trả tiền. Gia đình ông sống ở căn nhà bên cạnh, thông với căn nhà cũ. Vừa dẫn chúng tôi vào, ông nhanh nhẹn lấy ngay máy cắt cỏ ra để dọn dẹp khoảng vườn, cho chúng tôi dễ dàng dựng lều và sắp xếp đồ đạc. Ông cũng cho phép chúng tôi tuỳ thích sử dụng căn nhà cũ bỏ không của ông. Chưa hết, chúng tôi còn được mời tham dự bữa liên hoan trưa ngày hôm sau cùng cả gia đình để mừng sinh nhật con dâu và con gái ông bà. 

Cắm trại ở ban công nhà của Mirko


Sáng hôm sau, chúng tôi được ông dẫn đến khu chợ nông sản ở trung tâm thành phố, nơi có vô vàn các sạp hàng với nhiều chủng loại khác nhau để mua đồ cho bữa trưa. Khu chợ này gợi cho tôi rất nhiều kỷ niệm về thành phố nơi tôi sinh ra, nhất là khi tất cả mọi người gặp nhau ở chợ đều hồ hởi tay bắt mặt mừng và những người bán hàng và người đi mua hàng thì lại là người thân quen hay bạn bè của nhau. Ông Mirko bảo tôi hãy chuẩn bị một món salad hoặc rau gì đó của Việt Nam để gia đình ông được nếm thử, trong khi ông làm đầu bếp chính, nấu một mâm thịt chiên các loại ăn kèm với nước sốt rau củ theo công thức truyền thống của Croatia. Gia đình ông tốt bụng vô cùng, vợ ông liên tục cho chúng tôi đồ ăn và bất kể khi nào tôi giúp ông bà rửa một chút bát đĩa hay rau củ là bà lại chạy lại ngăn tôi, không cho làm. Họ là những người hoàn toàn xa lạ, nhưng đối xử với chúng tôi như những người thân trong gia đình. Cảm ơn chuyến đi này vì đã cho chúng tôi có cơ hội được gặp gỡ những con người mà tâm hồn họ tươi đẹp hơn cả những đoá hoa.

Nấu ăn trưa cùng Mirko ở Osijek
Chiều hôm ấy, chúng tôi lên trung tâm thành phố để ghé thăm khu phố cổ và cả khu đô thị mới bên bờ sông Drava xinh đẹp. Cuộc nội chiến do xung đột tôn giáo giữa các nước thuộc liên bang Nam Tư cũ những năm 1992-1995 vẫn còn để lại rất nhiều tàn tích ở thành phố này. Những toà nhà ở trung tâm thành phố vẫn còn nguyên những vết thủng lỗ chỗ do đạn bắn, còn khu phố cổ thì gần như đã lụi tàn. Những ngôi nhà xám xịt tựa vào nhau bất lực, một vài quán cà phê và nhà hàng ở giữa phố cổ dù đã cố gắng nhưng dường như không thể xoá tan được vẻ ảm đạm và đau buồn của những dãy phố xung quanh. Đi dạo vòng quanh các ngôi nhà, tôi cảm tưởng như mình vẫn ngửi thấy mùi thuốc súng luẩn quẩn đâu đây trong không khí đặc quánh và ngột ngạt. Cuộc chiến tôn giáo, sắc tộc đã qua đi, nhưng ai đúng, ai sai, vẫn luôn là một câu hỏi không có lời đáp.

Chia tay Osijek, tạm biệt Mirko, chúng tôi lại lên đường đến Zupanja, thành phố cuối cùng trước khi chúng tôi tạm biệt Croatia để đến Bosnia. Trước khi đến Zupanja, chúng tôi có gửi một loạt yêu cầu xin ngủ nhờ trên mạng lưới Couchsurfing nhưng chỉ nhận được một lời hồi đáp từ Vladimir. Nhưng đó là một lời hồi đáp khá đặc biệt, thay vì được mời về nhà anh để nghỉ đêm đó, chúng tôi được mời đến một sự kiện thường niên lần thứ 11 của những người mê xe mô-tô phân khối lớn mà Vladimir là một thành viên của ban tổ chức. Thế là đêm ấy, chúng tôi cắm trại tại bờ sông Sava, ngay bên cạnh một đại nhạc hội mô-tô, nơi nhạc rock được bật cả đêm xen lẫn với tiếng rú ga xe máy. Và muỗi đói thì chỉ có khoảng 5000 con thôi. May mắn là Vladimir đã đưa chúng tôi về nhà anh để tắm gội và ăn tối trước khi trở lại chỗ cắm trại, nên chúng tôi không phải chịu đựng lũ muỗi tinh quái quá lâu. Mãi rồi chúng tôi cũng ngủ được và sáng hôm sau không ai bảo ai, chúng tôi vùng dậy khá sớm để đóng gói đồ đạc và tiếp tục lên đường. Vladimir cũng đến đúng lúc để nói lời tạm biệt chúng tôi, dù đêm hôm trước anh về nhà khá muộn. Một con người tốt bụng và hiếu khách mà chúng tôi rất đỗi trân trọng.

Vladimir ở Zupanja


Cảm ơn Croatia đã thiết đãi chúng tôi thật tuyệt vời, cảm ơn thiên nhiên tươi đẹp đã cho chúng tôi có những phút lay động đến lặng người, cảm ơn những bữa ăn ngon, cảm ơn những tiếng còi xe cổ vũ của các tài xế trên đường, cảm ơn tất cả, những người lạ thân quen!
                                                                                                                                           Linh

No comments:

Post a Comment