Ngày 01-09/11/2016: Esfahan – Ezhyeh - Varzaneh –
Naein – Aqda – Meybod – Yazd (511 km)
Những ngày ở Esfahan
là những ngày vui thực sự khi chúng tôi có thêm hai người bạn đồng hành vô cùng
hợp cạ, Daniela và Daniel. Có lẽ vì tinh thần thoải mái và có bạn trò chuyện dọc
đường nên chúng tôi đã có một tuần đạp xe với thành tích cao và ổn định dù bắt
đầu một ngày khá muộn. Trên quãng đường hơn 500 km này, chúng tôi đã 3 lần được
mời ở lại các nhà khách kiểu truyền thống và khách sạn hoàn toàn miễn phí bao gồm
cả bữa sáng buffet.
Ngày đầu tiên sau khi rời Esfahan,
chúng tôi chọn con đường nhỏ ít xe cộ để đến với thị trấn Ezhyeh và cắm trại ở
một công viên khá xanh và đẹp. Tối ấy, Ahmad, một người dân địa phương mà chúng
tôi vô tình gặp trong thị trấn đã ghé thăm 2 căn lều và ngồi nói chuyện khá lâu
với chúng tôi. Chúng tôi có vui miệng kể với anh rằng, dù đã rời thành phố
Esfahan nhưng chúng tôi vẫn chưa kịp thưởng thức món “Dizi” – một trong các đặc
sản của thành phố. Thế là sáng hôm sau, chúng tôi thức dậy mà cảm động vô cùng khi
thấy món Dizi trứ danh đã được mang đến từ lúc nào, kèm theo một tờ giấy nhắn
vô cùng mộc mạc, đáng yêu từ Ahmad. Lòng mến khách của người Iran lúc nào cũng làm cho chúng tôi hết đỗi ngạc nhiên.
Ngày hôm sau, chúng tôi đến với thị trấn
Varzaneh và được nghỉ lại miễn phí tại nhà khách truyền thống Chapaker. Cách đó
khoảng 8 km là một sa mạc nhỏ và chúng tôi nảy ra ý định đạp xe đến đó chơi. Một
điều chúng tôi không ngờ tới là trời nổi gió lớn và chúng tôi được trải nghiệm
một trận bão cát thực sự. Cát bay đến từ mọi phía và bạn cảm tưởng như mình
đang là nhân vật chính trong một bộ phim về ngày tận thế. Tầm nhìn chỉ còn 20
m và trời đất quay cuồng, mù mịt. Cát xuyên qua cả lớp khăn bịt mặt và bay thẳng
vào họng khiến bạn không thở nổi. Và tất cả những giây phút hãi hùng trên không
hề có dấu hiệu dừng lại. Thế rồi bằng cách nào đó, chúng tôi cũng tìm được đường
quay trở lại nhà khách một cách an toàn. Thử thách đã được chinh phục!
Có một điều khá thú vị về các biển cảnh báo trên dọc đường chúng tôi đạp xe từ Âu sang Á. Từ biển báo "Nguy hiểm! Có hươu, nai", dần dần chuyển thành “Chú ý có bò, cừu, lợn” và đến giờ thì đã là
“Cẩn thận có lạc đà!”. Và đúng là chúng tôi đã gặp lạc đà thật, ngay giữa sa mạc mênh mông.
Hai ngày tiếp theo là một kỷ niệm khó
quên với chúng tôi khi cả bốn người được một gia đình nhiếp ảnh gia ở thành phố
Naein “nhận nuôi”. Chuyện là chúng tôi đến được thành phố này khi trời đã sập tối
và trời thì lạnh cóng và vẫn chưa có nơi nào để qua đêm. Tình cờ thấy có một em
trai đang đứng ở trước cửa siêu thị, thế là chúng tôi tiến đến hỏi thăm. Không
hề do dự, Alireza mời chúng tôi đến tiệm chụp ảnh của bố mình để nghỉ ngơi còn
bản thân thì chạy về nhà để thu dọn phòng cho chúng tôi ngủ đêm đó. Bố của em,
nhiếp ảnh gia Morteza là một người vô cùng hiền lành và mến khách. Chú còn mời
Moji, người bạn thân của gia đình đến để nói chuyện với chúng tôi. Moji là giáo
viên dạy tiếng Anh khá nổi tiếng của thành phố này và chúng tôi đã có những
tràng cười vô cùng sảng khoái khi trò chuyện với anh.
Đêm đó, chúng tôi được thu xếp ngủ lại
phim trường chụp ảnh tại nhà của Morteza và được thưởng thức một bữa tối ngon
lành. Chúng tôi yêu mến họ vô cùng nên đã quyết định ở lại thêm một ngày nữa với
gia đình ấy. Cả ngày hôm đó, chúng tôi được đưa đi thăm quan thành phố và có một
buổi chiều thật vui vẻ ấm cúng tại nhà vườn trồng hạt dẻ cười của gia đình
Morteza. Chúng tôi được ăn những hạt dẻ cười hảo hạng, uống những tách trà ướp
hoa nghệ tây tự tay mình hái từ vườn và trò chuyện với cả gia đình. Một điều
khá thú vị là, một trong số những phụ nữ trong gia đình Morteza đã từng bị cảnh
sát cảnh cáo vì tội dám ngang nhiên đạp xe nơi công cộng. Cô ấy vô cùng ghen tị
với tôi khi biết về hành trình đạp xe của chúng tôi.
Rời Naein, chúng tôi tiến về thị trấn
Aqda, nơi một thanh niên địa phương đã mời chúng tôi về nghỉ lại căn phòng duy
nhất đã hoàn thiện ở khách sạn đang xây dở của anh. Tối hôm ấy, chúng tôi lại
được một dịp cảm động sụt sùi khi ông chủ nhà hàng tuyên bố không lấy tiền ăn tối
của chúng tôi vì Đức, Hungary và Việt Nam đều là những người bạn tốt của Iran.
Thật sự, chúng tôi mang ơn Iran quá nhiều!
Điểm đến tiếp theo là Meybod, nơi 4 người
chúng tôi được cho nghỉ lại trong hai căn phòng ở một thánh địa Hồi giáo dù chẳng
ai trong chúng tôi đang trên đường hành hương tới đó cả. Lòng mến khách của người
Iran đã xoá nhoà mọi khoảng cách tôn giáo, sắc tộc và màu da. Ngày hôm sau,
chúng tôi đến với Yazd và các bạn có tin được không? Chúng tôi được cho ở miễn
phí 4 ngày với bữa sáng buffet ở một khách sạn truyền thống ngay giữa trung tâm
thành phố. Khỏi phải nói chúng tôi đã có một thời gian thư giãn nghỉ ngơi tuyệt
vời như thế nào. Những ngày ở Yazd, chúng tôi cũng đến thăm những ngôi làng cổ
với những “toà tháp yên lặng” và trèo lên đỉnh đồi nơi tập tục thiên táng người
chết bằng cách để cho kền kền rỉa xác vẫn còn tồn tại cho đến gần 40 năm về trước.
| Nơi thiên táng người chết trên đỉnh núi |
| Những toà tháp im lặng |
Thế rồi ngày chia tay Daniel và Daniela
cũng đến, chúng tôi lại tiếp tục hành trình đạp xe chỉ có hai người...
Linh
No comments:
Post a Comment