15-30/3/2017
Mỗi ngày ở Lumbini, chúng tôi đều đi thăm những ngôi chùa Phật giáo. Các quốc gia theo đạo Phật đã xây dựng một loạt các tu viện và đền chùa ở khu vực được cho là nơi Đức Phật Thích Ca đản sinh. Tổ hợp của những công trình này được gọi là Liên Hợp Quốc các chùa Phật giáo. Những khi không vào thăm chùa, tôi đã đọc rất nhiều về tôn giáo này và ngộ ra được rất nhiều điều thú vị.
Không phải của cải và cũng không phải một cuộc đời tu hành khổ hạnh làm cho con người ta hạnh phúc. Mọi thứ đều thay đổi từng giây, chẳng có điều gì là mãi mãi, bao gồm cả: cảm xúc, vật chất, sức khoẻ hay tuổi trẻ. Tất cả đều đến, ở lại với chúng ta và rồi lần lượt ra đi theo năm tháng và khiến chúng ta đau khổ và vì thế, con người cứ mãi ở trong vòng luẩn quẩn: mong muốn - toại nguyện - đau khổ. Con đường để thoát khỏi vòng xoay vô tận đó và đến được với hạnh phúc là: sống một cuộc đời đức hạnh, sống với giây phút hiện tại, không đắm chìm trong quá khứ hay suy nghĩ về tương lai. Để đạt được cảnh giới đó, Phật đã có những lời dạy rất cụ thể và một trong những bước quan trọng nhất là thiền định.
Nếu chúng ta nhìn vào những nền văn hoá Phật giáo lớn như: Tây Tạng, Trung Quốc, Thái Lan, Việt Nam hay Nhật Bản, một điều chung là: người dân thường duy trì cách thức thực hành tín ngưỡng qua nhiều đời như: tin vào giáo điều, thờ cúng Phật và các vị cao tăng khác, tham gia các buổi khoá lễ và dâng lễ cúng dường. Những điều họ làm không có nhiều khác biệt so với những tôn giáo khác. Tuy nhiên, vào thế kỷ 20, các vị sư người Sri Lanka và phương Tây đã cùng nhau nghiên cứu sâu hơn về những điều Phật dạy và họ tìm ra được một chân lý rằng: hoá ra Phật pháp cũng phù hợp với nền văn hoá hiện đại của phương Tây cũng như là Triết học hay là công cụ để có một cuộc sống hạnh phúc hơn. Phật giáo không đòi hỏi tín ngưỡng, đền thờ, những vị sư xuống tóc đi tu hay những bát hương thờ cúng. Quan trọng hơn là, nhân quả và thuyết đầu thai hoá kiếp không hề song hành cũng với tôn giáo này.
![]() |
| Người Tây Tạng gửi những lời cầu nguyện vào trong gió. Những lá cờ nguyện. |
Chúng tôi rất thích không gian yên bình ở Lumbini. Sáng nào chúng tôi cũng vào thăm các chùa và cả nơi Phật sinh nữa. Phật giáo có những sự thể hiện mang tính nghệ thuật và mỗi nền văn hoá và mỗi quốc gia lại đón nhận nó theo một cách khác nhau. Chúng tôi đặc biệt yêu thích kiến trúc của chùa Đức-Tây Tạng, chùa Trung Quốc và chùa Áo.
![]() |
| Chùa Myanmar: vàng, vàng và vàng |
![]() |
| Chùa Cam-pu-chia thì như là chân của của loài côn trùng ấy |
![]() |
| Chùa Thái Lan, chỉ một màu trắng |
![]() |
| Chùa Đức-Tây Tạng, đồ sộ! |
![]() |
| Cách những người theo đạo Phật Tây Tạng làm để biến những điều mong ước thành sự thật: xoay những chiếc chuộng nguyện |
![]() |
| Chùa Hàn Quốc, vẫn là sự dễ thương trứ danh |
![]() |
| Chùa Trung Quốc |
![]() |
| Phiên bản khá hoàn hảo của chùa Một Cột |
![]() |
| Chùa Áo: rõ ràng và rất quy củ. |
![]() |
Thiết kế chùa Áo: hoàn toàn mang phong cách châu Âu
Tôi đã tham dự một buổi thiền Vipassana ngắn khoảng 30 phút và nó đã giúp cho tôi cảm thấy rất tịnh tâm và tận hưởng tối đa những giây phút trôi qua của hiện tại. Tôi đã quyết định rằng trong tương lai, mình sẽ thiền mỗi ngày, ít nhất là 10 phút trong vòng 2 tuần tới và kiểm nghiệm xem nó có thực sự là điều tôi sẽ gắn bó lâu dài không.
Trên đường quay trở lại thủ đô Kathmandu, chúng tôi đã thống nhất với nhau là sẽ không bao giờ đi xe khách ở Nepal nữa. Xe khởi hành lúc 5:30 sáng và đáng lẽ chỉ đi mất 8 tiếng thôi, nhưng thực tế thì chúng tôi như bị tù giam lỏng trong suốt 16 tiếng trên con đường đầy ổ trâu ổ voi và tắc nghẹt. Suốt 16 tiếng, chúng tôi bị tra tấn bởi thứ nhạc Ấn Độ trộn lẫn Nepal phát ra từ chiếc loa thùng, mông ê nhức vì ngồi quá lâu và gần 10 giờ đêm, chúng tôi mới đến được bến cuối. Đau khổ hơn, đó lại là một bến xe khách mới, khá xa nơi chúng tôi ở.
Những ngày sau đó, chúng tôi đã gia hạn thêm visa Nepal và tạm biệt Kathmandu để tiếp tục hành trình đạp xe ở Nepal. Chúng tôi dừng chân ở Dulikhel vài ngày và từ thị trấn nhỏ này, chúng tôi đã đi nhờ xe đến gần biên giới Tây Tạng để thực hiện một trong những ước mơ của tôi: nhảy bunjee từ độ cao 160 mét. Đây là những phút giây đáng sợ nhất trong cuộc đời tôi.
![]() |
| Thung lũng nơi Péter nhảy bunjee |
Trước khi nhảy, tôi có rất nhiều thời gian để chuẩn bị tinh thần và thực sự là tôi không hề thấy sợ hay hồi hộp gì cả, cho đến khi tới lượt nhảy của tôi mà bàn chân tôi chạm đến mép của cây cầu. Kể từ khoảnh khắc tôi nhún chân, lao mình xuống, lý trí của tôi hoàn toàn bị xoá sạch. Một cảm giác duy nhất xâm chiếm đầu óc tôi: nỗi sợ rơi và nỗi sợ đối mặt với tử thần. Cảm giác này kéo dài trong khoảng 2 giây rưỡi và sau đó thì sợi dây an toàn đã kéo tôi trở về với thực tại. Tôi sẽ không chết và đây là lúc để hò hét một cách thoải mái nhất mỗi lần sợi dây kéo tôi lên rồi lại thả tôi xuống vì lực đàn hồi.
Trong suốt 2 ngày sau đó, tôi cứ cười suốt vì trí óc tôi đã sản sinh ra lượng lớn adrenalin - thứ hoóc môn kích thích giao cảm làm con người ta hưng phấn. Tôi không chắc là trong phần đời còn lại tôi có muốn nhảy một lần nữa hay không, nhưng có một điều chắc chắn là tôi không hề hối hận vì mình đã nhảy.
Từ thị trấn Dulikhel, con đường khá gập ghềnh nhưng cảnh quan thì tuyệt đẹp. Con đường cao tốc này là món quà mà Nhật Bản xây tặng cho nước bạn Nepal vẫn còn nhiều khó khăn. Chúng tôi cũng phải leo thêm một con đèo nữa trước khi xuống được đến đồng bằng. Nghỉ chân ở một ngôi làng nhỏ tên là Bhiman, Linh đã có dịp trở lại làm cô giáo dạy tiếng Anh cho vài tiết học và vì thế mà hiểu hơn về những suy nghĩ của thế hệ trẻ Nepal. Trong bài viết tiếp theo, cô ấy sẽ chia sẻ kỹ hơn với các bạn nhé!
Péter
















No comments:
Post a Comment