2016/12/17

Irán, 4. rész: Tevék, homokvihar és ingyen szoba 4 kerékpárosnak...

2016. november 1-9.: Iszfahán – Ezhyeh – Varzaneh – Naein – Aqda – Meybod – Yazd (511 km)

Jól teltek a napjaink a két új bringás barátunkkal, Daniellel és Danielaval. Tényleg élveztük a társaságukat, és ez meg is látszott a közös teljesítményünkön. A velük letekert 500 km során háromszor is meghívtak minket hotelbe és vendégházba, hogy ingyen szálljunk meg. Ja, és a reggeli büfé is benne volt az „árban”! Juhé!

Iran 04: Camels, sand-storm and the free rooms for 4 cyclists...

1st-9th November 2016: Esfahan – Ezhyeh - Varzaneh – Naein – Aqda – Meybod – Yazd (511 km)

We had great days in Esfahan with the two new buddies, Daniel and Daniela. We really enjoyed their companies that we had a nice cycling week with great performance. During this 500 km, we were invited to stay in free hotel/guesthouse rooms in total 3 times. Oh, and the breakfast buffet was included. Yay!

Iran 04: Lạc đà, bão cát và những căn phòng miễn phí cho 4 người...

Ngày 01-09/11/2016: Esfahan – Ezhyeh - Varzaneh – Naein – Aqda – Meybod – Yazd (511 km)

Những ngày ở Esfahan là những ngày vui thực sự khi chúng tôi có thêm hai người bạn đồng hành vô cùng hợp cạ, Daniela và Daniel. Có lẽ vì tinh thần thoải mái và có bạn trò chuyện dọc đường nên chúng tôi đã có một tuần đạp xe với thành tích cao và ổn định dù bắt đầu một ngày khá muộn. Trên quãng đường hơn 500 km này, chúng tôi đã 3 lần được mời ở lại các nhà khách kiểu truyền thống và khách sạn hoàn toàn miễn phí bao gồm cả bữa sáng buffet.

2016/12/05

Iran, 3. rész: Beteges napok sorozata és a sekélyes, hijabos asszonyok

2016. október 23-30.
230 km
Miután elhagytuk Ehsan karaj-i otthonát, nem éreztem magam jobban, gyakran szédültem, fájt a fejem és a hasam. Az első nap csak 30 km-t tudtunk megtenni, aztán pihenőhelyet kellett keresnünk. Egy apró, ismeretlen faluba jutottunk, ami a térképünkön sem szerepelt, és a neve Orin volt. Péter talált szállást egy kisbolt raktárában, és később a felső szinten lakó férfi hívott meg minket az otthonába ebédre, majd az éjszakára. A meleg vendégszeretet ellenére sem lettem jobban, és hasmenésem lett. Szerettünk volna még egy éjszakát maradni, de a házigazdának más programja volt, így új helyet kellett keresnünk. Néhány órát egy autóelektromossági bolt emeltén pihentem a következő faluban, majd úgy döntöttünk, hogy busszal tesszük meg a távot a következő városba, Qomba.

2016/11/29

Iran 03: A series of ailing days and the shallow Hijab women...

23th - 30th October 2016
230 km
After leaving Ehsan’s house in Karaj, I didn’t feel better but often dizzy, headache and stomachache. The first day, we could make only 30 km then off to find a place for me to rest. It was an unknown village which we didn’t even see on our map, Orin village. Péter managed to find a storage room of a supermarket for us to take a break and later on, a man who lived on the upper floor of the storage room invited us for lunch and a night at his house. Despite the warm welcoming host, I didn’t recover and started to have diarrhea. We wanted to stay one more night but the host had their own schedule so we had to find another place. After some hours of resting at a electrical tool shop in the next village, we decided to take a bus to the next city, Qom.

Iran 03: Một loạt ngày ốm đau và những phụ nữ Iran trùm khăn lạc hậu...

23-30/10/2016
230 km

Sau khi rời nhà Ehsan ở Karaj, những ngày sau đó tôi không cảm thấy khoẻ hơn mà liên tục bị đau đầu, chóng mặt và đau bụng. Ngày đầu tiên, chúng tôi chỉ đi được 30 km là phải dừng lại để tìm chỗ nghỉ ngơi. Đó là một ngôi làng giữa sa mạc mà thậm chí không hề có trên bản đồ, làng Orin. Péter đi vòng quanh hỏi thăm và được một ông chủ hàng tạp hoá cho nghỉ lại kho chứa hàng của mình. Trưa hôm đó, một người đàn ông sống ở căn nhà phía trên kho chứa đã mời chúng tôi lên nhà mình ăn trưa và ngủ lại đêm đó. Dù được tiếp đãi rất nồng hậu, tôi không cảm thấy khoẻ hơn và bắt đầu có dấu hiệu tiêu chảy. Muốn ở lại thêm một ngày nữa để nghỉ ngơi nhưng chủ nhà có việc bận nên chúng tôi buộc phải đi tiếp để tìm giúp đỡ. Cuối cùng, sau vài tiếng nằm nghỉ tại một cửa hàng thiết bị điện, chúng tôi quyết định bắt xe buýt đi đến thành phố tiếp theo, thành phố Qom.


Irán 02: dzsungel, fekete tea, zöld kiwi és tenger

352 km
2016. október 11-22.

Rudbarból könnyű utunk volt Loulemanba. Út közben meglátogattunk egy szent helyet, és út közben volt, hogy meg is tapsoltak minket egy-egy autóból az utasok (Tour de France!). A sivatagot magunk mögött hagytuk, és minden szépen kizöldült körülöttünk. Mohsen, Qazvinból a második házigazdánk elintézett nekünk egy szállást egy rokonánál, kaptunk egy házat, ami csak a miénk volt egy éjszakára a faluban! Ez azért a bizalom egy új szintje!
Szelfi egy rendőrrel. Ő kérte.

Iran 02: jungle, black tea, green kiwi and sea

352 km
11-22. October 2016
From Rudbar we had an easy way to Louleman. On the way we visited a holy shrine, we got applause from passengers in cars (like Tour de France!) and everything become greener and alive, we left the desert behind us. Mohsen, our second host in Qazvin arranged a place for us to stay overnight: a relative’s house in a village, which was only ours! This is a new level of trust!

Selfie with a policeman. It was his wish.

Iran 02: Rừng núi, trà đen, kiwi xanh và biển

352 km

11-22/10/2016
Từ thị trấn Rudbar, chúng tôi khá dễ dàng để đến được Louleman. Trên đường đi, chúng tôi có ghé thăm một thánh đường Hồi giáo và dọc đường đi, mọi người đều hạ cửa kính ô tô và dành cho chúng tôi những tràng pháo tay cổ vũ nhiệt tình (chúng tôi thấy mình giống như các cua-rơ ở Tour de France vậy). Càng đi thì khung cảnh lại càng xanh mát và có sức sống hơn, chúng tôi đã bỏ sa mạc lại sau lưng thật rồi. Mohsen, chủ nhà thứ hai ở Qazvin của chúng tôi đã sắp xếp để chúng tôi có thể nghỉ ngơi tại nhà của một người họ hàng của mình. Và chúng tôi đã được cho toàn quyền sử dụng cả một căn nhà tiện nghi mà không hề có ai làm phiền. Đây là một cấp độ hoàn toàn mới của lòng tin người!

Selfie với anh cảnh sát giao thông. Anh ấy tự xin chụp nhé!

2016/11/28

Những ngày đầu tiên ở Iran: Sự hỗn loạn và nhà truyền giáo giữa sa mạc

372 km
1-10. October 2016

Những giờ đầu tiên khi chúng tôi đặt chân đến Iran thật là “tuyệt vời”: cổng kiểm soát hộ chiếu làm việc vô cùng chậm chạp, lớp đóng gói của hai chiếc xe đạp thì rách tươm trong quá trình vận chuyển, cà phê thì lại đắt hơn cả đồ ăn, mệnh giá đổi tiền từ ngoại tệ sang đồng Rial của Iran lại cao hơn 10% so với giá chung và ngoài trời thì gió lạnh buốt xương. Chúng tôi thì mệt và buồn ngủ rũ mắt. Nó như một mớ bòng bong mà chúng tôi mắc kẹt lại vì không hiểu chuyện gì đang diễn ra. Và mọi chuyện thì mới chỉ bắt đầu…


2016/11/27

The beginnings in Iran: chaos and missionery in the desert

372 km
1-10. October 2016


It was superb to arrive to Iran: passport check moved slowly, the packaging of the bicycles was thorn apart, a cup of coffee seemed to be more expensive than a main course, the price of Rial was 10% better at the exchange office than the official middle rate and outside cold wind blew. Of course, we were sleepy and tired. It was total chaos, and we couldn’t figure out what was going on. And it was only the beginning.


A kezdetek Iránban: káosz és misszionárius a sivatagban

372 km
2016. október 1-10.


Remek volt hajnalban megérkezni Iránba: az útlevél ellenőrzés lassan ment, a bringák csomagolásai szanaszét szakadtak, úgy tűnt, hogy egy kávé drágább, mint egy főétel, a pénzváltóban 10%-kal jobban váltották a Riált, mint a középárfolyam, kinn pedig hideg szél fújt. Persze fáradtak és álmosak voltunk. Teljes káosz volt, és nem sikerült kibogozni a szálakat. Ráadásul ez még csak a kezdet volt.

2016/11/17

Greece: 12 days of disappointment and crisis of faith...

18th – 30th September 2016  - 280km

We left Gijrocaster to enter the country of „12 Gods on the Olympus” with excitement and optimism. We were even more curious about this country as we had heard so many times about the Greek hospitality and their love of foreign languages (espacially English) from Artemis, our last host in Albania. Well, the truth is, we met about 6 people who could speak English (two of them are French cyclists) and 4 Greeks (all love bicycles) who helped us to find lodging. Sadly, no families invited us to their homes. The sad result was, we had to stop cycling for the first time on our journey to take public transportation to Athens. Of course, in order to get out of this disappointing country as fast as possible. So what actually happened during those 12 days?


The first night in Greece – Heavy rain got into our tent...

Görögország: 12 nap csalódottság és a kitartásunk próbatétele

2016. szeptember 18-30. – 280 km
              
Gijrocastert elhagyva izgatottan és optimistán értünk az „olimposzi 12 istenség” országába. A szokásosnál is kíváncsibbak voltunk, mert sokszor hallottunk a görög vendégszeretetről és az idegennyelvek, különösen az angol után való érdeklődésükről a görögöknek, sokat mesélt róluk Artemis, az utolsó házigazdánk Albániában. Nos, az igazság az, hogy körülbelül hat olyan emberrel találkoztunk, aki beszélt angolul (közöttük volt két francia kerékpártúrázó, a többi négy görög bringás volt, akik segítettek szállást találni nekünk). Sajnos egy család sem fogadott be minket. Ennek az eredménye képpen egy ponton feladtuk a tekerést és az utunk során először buszra kellett szállnunk Athénig. De itt már csak az volt a cél, hogy minél hamarabb túl legyünk ezen az országon. Mi is történt egész pontosan ebben a tizenkét napban?

Az első éjszaka Görögországban a heves zivatar beáztatta a sátrunkat

2016/11/15

Hy Lạp: Mười hai ngày khủng hoảng niềm tin...

Ngày 18-30/09/2016 - 280km

Chúng tôi rời Gijrocaster để tiến vào đất nước của các vị thần La Mã với niềm vui hăm hở và đầy lạc quan. Càng tò mò hơn vì những lời quảng cáo đầy hứa hẹn về lòng mến khách và sự đam mê ngoại ngữ (đặc biệt là tiếng Anh) của người dân Hy Lạp từ Artemis, chủ nhà cuối cùng ở An-ba-ni của chúng tôi. Sự thật thì, sau 12 ngày cố gắng chống chọi để sống sót ở đất nước này, chúng tôi đã gặp được khoảng 6 người biết nói tiếng Anh (2 trong số họ là phượt thủ đạp xe người Pháp), 4 người nhiệt tình giúp đỡ để chúng tôi tìm được nơi nghỉ qua đêm (cả 4 người đều là những người ham mê đạp xe) và đáng buồn là không một gia đình nào mở rộng cửa đón chúng tôi vào nhà. Kết quả là, chúng tôi, lần đầu tiên trong suốt hành trình, đã phải tạm dừng việc đạp xe và di chuyển bằng phương tiện công cộng đến thành phố A-then để nhanh chóng rời khỏi đất nước đáng thất vọng này. Vậy những gì đã xảy ra trong suốt 12 ngày kinh khủng đó?

Ngày đầu tiên ở Hy Lạp – mưa to dữ dội làm ướt hết lều...

2016/11/10

An-ba-ni. Phần II: Tạm biệt An-ba-ni, chúng tôi đi, nhưng trái tim thì ở lại...



Ngày 13-18/09/2016 – 252 km

Sau khi rời khu cắm trại Pa-emer sát bờ biển, chúng tôi lại tiếp tục tiến về thành phố Berat, một trong những thành phố hiếm hoi ở châu Âu còn lưu giữ được những giá trị lịch sử, văn hoá xuyên suốt những biến động chính trị ở An-ba-ni. Nó cũng là một trong những thành phố lâu đời nhất trên thế giới vẫn còn người sinh sống. Kiến trúc độc đáo và nổi bật của Berat là những ngôi nhà với tường màu trắng, mái ngói màu nâu và rất nhiều cửa sổ, tất cả đều hướng về phía dòng sông Osum. Chính vì thế mà người ta thường nhớ đến nơi này với cái tên: “Thành phố của ngàn ô cửa sổ”.

Những căn nhà nhiều cửa sổ bên dòng sông Osum ở Berat    

Albania. Part II: Bye Albania, we go, but our hearts stay...


13th-18th September 2016 – 252 km


After leaving Pa-emer campsite next to the sea, we continued our way to Berat, one of the rare cities in Europe to preserve almost the historical and cultural values through the political changes in Albania. It’s also one of the oldest inhabited city in the world. The unique architecture of Berat is the houses with white stone walls, brown tile roofs and many windows towards Osum river. That’s why people remember about this city as “The city of thousand windows”.

The houses with many windows towards Osum river in Berat.    

2016/11/09

Albánia II. rész: viszlát Albánia, mi megyünk, de a szívünk itt marad…

2016. szeptember 13-18., 252 km

Miután elhagytuk a tengerparti Pa-emer kempinget, Berat felé folytattuk utunkat, ami azon kevés városok egyike Európában, ami szinte teljesen meg tudta őrizni történelmi és kulturális értékeit az albániai politikai változások közepette. Berat város sajátosságai a fehér falú, barna tetőcserepes házak, amiknek rengeteg ablaka néz az Osum-folyóra. Emiatt hívják az ezer ablak városának is.
           
A házak ezernyi ablaka, amik az Osum-folyóra néznek, Beratban.

2016/10/31

Albania I. – The two headed black eagle


8-13th September 2016 – 221km


We had so much fun on the land of the two-headed-black-eagle (it’s on their flag), that one article is not enough to tell all the stories about the wonderful landscape, and incredible warm-hearted people. Most people (incl. us before the trip) know nothing about Albania, but now we just want another chance to visit it again.

An-ba-ni - Phần I. Đại bàng đen hai đầu

Ngày 8-13 tháng 9 năm 2016 – 221km

Chúng tôi đã có những trải nghiệm thật vui trên vùng đất của con đại bàng đen hai đầu (biểu tượng trên quốc kỳ của An-ba-ni) mà có lẽ một bài viết không thể kể hết về quốc gia tươi đẹp với những con người vô cùng nhân hậu này. Rất nhiều người (kể cả hai chúng tôi trước chuyến đi này) không hề biết về An-ba-ni, thế nhưng giờ thì chúng tôi lại luôn hy vọng được quay trở lại đây thêm một lần nữa.

2016/10/30

Albánia I. – A kétfejű fekete sas

2016. szeptember 8-13., 221 km

Annyit mókáztunk a kétfejű sas földjén (ez van a zászlójukon), hogy egy bejegyzés nem is elég ahhoz, hogy elmeséljük az összes történetet a gyönyörű tájról és a hihetetlenül melegszívű emberekről. A legtöbb embernek (beleértve minket is az út előtt) nincs túl sok fogalma Albániáról, de mi most már alig várjuk, hogy újra eljöhessünk ide.

2016/10/15

Những ngọn núi đen ở Montenegro

Ngày 4-7 tháng 9 năm 2016, ngày đạp xe thứ 22-25, 178 km

Đã rất nhiều lần chúng tôi đề cập đến Liên Bang Nam Tư cũ và quá trình sụp đổ của nó. Nhưng Montenegro lại có một cách khá riêng biệt để tách ra khỏi Liên bang này. Năm 2006, người dân Montenegro sau một cuộc trưng cầu dân ý đã lựa chọn được trở thành một quốc gia độc lập mà không cần đến một tiếng súng đạn hay cuộc chiến tranh nào. Nguyên nhân là do trước đây Montenegro là đồng minh duy nhất của Séc-bi-a trong chiến tranh Nam Tư cũ.

Chúng tôi hình như hơi phấn khích quá khi vừa vượt qua biên giới vào Montenegro

Black mountains - Montenegro

4-7. September 2016, days 22-25, 178 km

We mentioned Yugoslavia many times and how it fall apart, but Montenegro had a different way of leaving the Slavic Union: in 2006 they voted on the side of independence and created independent Montenegro again. There was no war, as Montenegro was earlier the only ally and supporter of Serbia during the war.
We were a little too happy at the border of Crna Gora - Black Mountains

2016/10/14

Fekete hegyek - Montenegro

2016. szeptember 4-7., 22-25. nap,  178 km

Többször emlegettük Jugoszláviát és a szétesését, de Montenegro egy másik úton jutott függetlenségéhez, mint a korábbi államok: 2006-ban népszavazást tartottak és újra a független Montenegro mellett döntöttek. Vérontás nem volt, talán mert korábban ők voltak a háború alatt Szerbia egyedüli szövetségesei.
Talán kicsit túl nagy örömmel érkeztünk meg a határhoz. Crna Gora jelentése: Fekete Hegyek

2016/10/12

Dubrovnik – a drága D-vitamin

Hátrahagyva Mlini otthonát Hutovoban, Dubrovnik felé vettük az irányt, ahová eljutni az egyik álmunk is volt. Ez azt jelentette, hogy az út során másodszor is Horvátországba léptük át a határt. Az álmokhoz vezető utak sosem könnyűek, így a Dubrovnik felé vezető út is sem volt az. Az első 5-6 km tiszta hegymenet volt, és egy árva lelket sem láttunk út közben, csupán néhány házat elvétve.



Dubrovnik – the expensive vitamin “sea”

Leaving the lovely house of Mlini in Hutovo, we headed to Dubrovnik, one of our dream destinations. This means that we had entered Croatia the second time on this trip. The way to make dreams come true is never easy, therefore we had a very hard day getting to Dubrovnik. The first 5-6 kilometers were totally uphill without any signs of human and we saw just a few houses among the mountains.


Dubrovnik – vitamin “biển” bán với giá trên trời

Rời ngôi nhà xinh xắn của vợ chồng bác Mlini tốt bụng ở Hutovo, chúng tôi tiếp tục lên đường, tiến về Dubrovnik, một trong những điểm đến mà vợ chồng tôi mơ ước được ghé thăm từ lâu. Điều đó đồng nghĩa với việc, chúng tôi sẽ quay lại Croatia lần thứ hai trong hành trình này. Con đường thực hiện ước mơ thì thường không trải hoa hồng, thế nên đường đến Dubrovnik cũng không hề dễ dàng. 5-6 km đầu tiên của ngày đạp xe hôm đó hoàn toàn là dốc núi dựng đứng không một bóng người, chỉ lác đác vài mái nhà thấp thoáng xa xa.
                                                        

2016/09/29

Lejtmenet a kórházig

2016. augusztus 27-30., 14-17. napok
216 km

Néha nehéz eldönteni, hogy éppen felfelé vezet az útunk, vagy lefelé. Egyszerűen csak nehéz tekerni. Lejtőnek tűnik, mégis keményen küzdesz, különben a bringád megáll két méteren belül. Ezúttal mi tudtuk, hogy felfelé haladunk, csak nem tűnt olyan meredeknek, ezért furcsa volt a legkönnyebb fokozatban való szenvedés.

Most már szokásszerűen, Linh megállt, pihenni akart, majd pár perc elteltével már fel akarta adni az egészet.
"Kimerültem! A lábaim fáradtak! Nem tetszik ez az egész! - mondta Linh.
"Rendben, akkor pihenjünk kicsit, egyél egy kis specit, igyál egy kis vizet, aztán tovább megyünk" - válaszoltam.
"Nem akarok enni! Utálom ezt az emelkedőt!" - Linh...
20-30 perc ehhez hasonló kellemes beszélgetést követően, mivel hogy nem igazán volt más választásunk, tovább tekertünk felfelé. Öt percig voltunk csak nyeregben és meg meg is érkeztünk a hágóhoz, és gyorsan rendeltünk egy cevapot egy étteremben.

Az erősen napos délutánon 15 km lejtmenet várt ránk, amit nagyon élveztem egyrészt a kilátás miatt, másrészt a könnyűsége miatt is. A város, ahová megérkeztünk, Konjic volt, ahol egy csodaszép hidat fedeztem fel, kicsit hasonlót, mint a mostari. A folyam sekély, kristály tiszta vize felett kötötte össze ez a mestermű a város két oldalát. Ez a muzulmán műalkotás a török uralom alatt készült, amikor kereskedelmi vonalakat építettek ki az ércekben gazdag hegyi vidékek és a kereskedelmi kikötők között, ilyen volt Dubrovnik is. Konjic nem rendelkezik nagy turizmussal, így nagyon élveztük a kilátást és az egész hely atmoszféráját.


A török híd Konjicban

Dưới chân dốc là cổng bệnh viện...

27-31/08/ 2016, ngày thứ 14-17
216 km,

Nhiều khi thật khó để biết được mình đang đi lên hay xuống dốc, chỉ biết là rất vất vả để nhấn pê-đan. Con đường nhìn tưởng là xuống dốc nhưng bạn vẫn phải nghiến răng đạp từng vòng, và chiếc xe cưng thì chỉ chực dừng khựng lại trong vòng chưa đầy 2 mét. Chúng tôi nhìn thấy rõ ràng trước mắt là một con đường không hề dốc chút nào, thế mà dù đã chọn số nhẹ nhất của xe, hai chúng tôi vẫn phải còng lưng đạp từng vòng để lên dốc.

Đã trở thành thông lệ, đến 1 điểm nào đó Linh sẽ dừng lại. Cô ấy muốn nghỉ chân, sau đó vài phút, bài ca này sẽ được bật lên:

"Em kiệt sức rồi. Chân em mỏi lắm lắm. Em chẳng thấy thích thú gì cả", Linh bắt đầu.
"Thôi được rồi, chúng ta nghỉ một chút nhé. Mình ăn chút bánh xốp, uống chút nước rồi lại lên đường tiếp được không?", Tôi đáp lời.
"Không! Em không muốn ăn. Em ghét cái dốc này kinh khủng ấy." Linh tiếp tục than thở.

Cuộc hội thoại "dễ chịu" này kéo dài khoảng 20-30 phút, và tất nhiên trong lúc đó chúng tôi vẫn phải tiếp tục leo dốc vì làm gì có lựa chọn nào khác đâu. Rồi chúng tôi cũng lên được đỉnh dốc và ngồi ăn món Cevap (bánh mỳ kẹp chả viên nướng) trong một nhà hàng.

Và sau đấy thì 15 km xuống dốc lại chờ đợi chúng tôi trong cái nắng chói chang của buổi trưa, tôi thích thú vô cùng vì cảnh thì đẹp mà mình lại chẳng cần đạp mà xe vẫn cứ trôi vèo vèo. Thế rồi chúng tôi đến thị trấn Konjic, nơi tôi tìm thấy một chiếc cầu đá tuyệt đẹp, tương tự như chiếc cầu cổ nổi tiếng của thành phố Mostar. Cây cầu như một tuyệt tác nghệ thuật nối liền hai bờ của thành phố, và dưới chân cầu là dòng sông nước trong lấp lánh như pha lê. Chiếc cầu Hồi giáo này được xây dựng dưới thời trị vì của đế chế Thổ Ottoman, khi con đường buôn bán được hình thành giữa những ngọn núi giàu khoáng sản và những hải cảng như Dubrovnik. Konjic chưa bị du lịch hoá nên chúng tôi cảm nhận được hoàn toàn giá trị lịch sử văn hoá và cả vẻ đẹp tự nhiên không lai tạp của nó.

Cây cầu đá ở Konjic

Downhill to the hospital

27-31. August 2016, day 14-17
216 km,

Sometimes it's hard to decide, whether the road goes up or down. It's just hard to pedal. It looks like downhill, but you still have to push, or your bike stops stubbornly whithin 2 meters. This time we knew, that we are going up, but it didn't look very steep, and we still suffered in the lightest gear.

As a routine now, at one point Linh stopped, she wanted to rest, and some minutes later she wanted to quit the climb.
"I'm exhausted! My legs are tired! I don't enjoy this at all! - said Linh.
"Okay, so let's rest a bit, eat some waffels, drink some water, then we can continue" - I answered.
"No! I don't want to eat! I hate this uphill!" - Linh...
After 20-30 minutes of this delightful conversation, having actually no other choice, we continued cycling, and after five minutes in the saddle we were on the top, eating Cevap in a restaurant.

In the very sunny afternoon, 15 km of downhill was waiting for us, which I enjoyed the fullest for the view, and for its ease. The town we entered was Konjic, where I found a wonderful bridge, similar to the one in Mostar. Above the shallow, crystal clear water of the river, a beautiful piece of art was connecting the two sides of the town. This Muslim art, to be precise, was built under the Ottoman rule, when trading routes were developed between the mountains which are rich in minerals, and the ports, like Dubrovnik. Konjic wasn't a touristy place, we could enjoy the historical atmosphere and the view at most.

The Ottoman bridge in Konjic

2016/09/26

Szarajevó, ahol a világtörténelem új fordulatot vett

Elhagyva Olovót és búcsút véve a vendégszerető Emirtől és Dinotól, folytattuk utunkat Szarajevóba, Bosznia fővárosába. Emir nem viccelt a közelgő emelkedőkről, egészen pontosan 15 kilométernyiről. Ahogy lassan másztuk a hegyet, Péter első küllői egyre gyanúsabban kezdtek pengeni, ezért megálltunk, hogy megvizsgáljuk őket. Sajnos az egyenlőtlen küllőerőket nem sikerült két óra alatt sem kicentírozni a kerekekből, így inkább tovább tekertünk abban bízva, hogy találunk egy szerelőt út közben.
Útunk első műszaki problémája

Sarajevo, nơi lịch sử thế giới sang trang

Rời thị trấn Olovo, tạm biệt hai anh em Emir, Dino tốt bụng, hiếu khách, chúng tôi lại tiếp tục lên đường đến thủ đô Sarajevo. Đúng như lời cảnh báo của Emir, 15 km đầu tiên hoàn toàn là đường dốc, chúng tôi đi chậm rãi hết con dốc này đến con dốc khác. Vì đi quá chậm với hơn 20kg đồ đạc chất trên xe, có vẻ như nan hoa bánh xe trước của Péter bị dồn lực không đều và phát ra những tiếng  động mỗi lần bánh xe lăn. Chúng tôi đành dừng lại bên đường để kiểm tra và sau gần 2 giờ cân vành toát mồ hôi mà vẫn chưa được ưng ý, chúng tôi đành đi tiếp mong tìm được hàng sửa xe ở thị trấn tiếp theo.

Sự cố kỹ thuật đầu tiên trong chuyến đi

Sarajevo, where the new page of world history turned

Leaving Olovo, good-bye kind and hospitable Emir and Dino, we continued our way to Sarajevo, the capital city of Bosnia. Emir was not joking when he warned us about the coming uphills, 15 km to be precise. We just climbed up slowly from one hill to another hill, until the first wheel of Péter's bike made some weird sound and we had to stop to check it. Seemed like we went too slowly, therefore the force was not distributed equally through the spokes to the rim and after 2 hours of truing unsuccessfully, we had to keep moving in hope that we would find a bike shop at the next town.

The first technical problem of the trip

2016/09/18

Cà phê, thuốc lá, Bosnia

Cộng hoà liên bang Bosnia và Herzegovina là quốc gia đầu tiên mà tôi cảm nhận được rằng cuộc hành trình thực sự bắt đầu, rằng tôi đang ở nước ngoài và có quá nhiều thứ khác biệt so với quê nhà.
                         
Gần như mọi căn nhà ở đây đều muốn có một chỗ ở mặt đường quốc lộ, và thế là các làng quê và thành thị thì trộn lẫn cả lại và dường như chẳng có một tấc đất nào là không có người. Nhà cửa ở đây nhìn chung khá là rộng, với hai tầng và ban công. Các nhà hàng chỉ bật nhạc Hồi giáo và các tháp giáo đường Hồi giáo đã thay thế hoàn toàn các nhà thờ để chiếm vị trí cao nhất trong thị trấn. Dọc đường đi, cừu được xiên vào một cọc sắt và nướng nguyên con, với tên gọi “Pecenje” trong tiếng Bosnia. Thật khó mà tưởng tượng được rằng món ăn này đạt được tiêu chuẩn vệ sinh an toàn thực phẩm của liên minh châu Âu. Chúng tôi cũng bắt gặp rất nhiều khu chợ, chúng gợi nhớ cho tôi về những khu chợ trời ở Li-Băng (được gọi là souks) hơn là những chợ nông sản ở Hungary. Giao thông thì bắt đầu hơi hỗn loạn, với những tiếng còi từ tài xế chẳng nhằm mục đích gì ngoài việc thông báo rằng: “Xe của tôi đang đến!”.

Coffee, cigarette, Bosnia

Bosnia and Herzegovina was the first country where I actually could feel, that the journey started, that I’m abroad now and it’s a lot more different from home.
                       
Almost every house wants to be at the national road, so the villages, towns merge and there is no uninhabited land between them. All the homes here are generally big and have two floors and a balcony. In the restaurants, Muslim music is played, and minarets take place of churches to be the highest roof of the towns. Sheep are grilled on a pin next to the road (pecenje), that would be unimaginable under EU regulations on health safety. There are many open markets, which remind me more of the souks in Lebanon than the farmer’s markets in Hungary. And the traffic starts to become a little chaotic, where the honking is only a sign for “I’m coming!”.

Kávé, cigi, Bosznia


Bosznia és Hercegovina volt az első olyan ország, ahol azt éreztem, hogy ez az utazás végre elkezdődött, tényleg külföldön vagyok és ez igazán más, mint otthon. 


Szinte minden házat a főút közelébe akarnak építeni, ezért a faluk, városok összeépülnek, és alig van lakatlan terület köztük. Ezek a házak szinte mind meglehetősen nagyon, legalább két emeletesek és erkélyük is van. Az éttermekben muzulmán zenét játszanak, és templomok tornyai helyett már minaretek magasodnak a városok fölé. Az utak mellett nyárson sütik az egész bárányt (pecenje), ami elképzelhetetlen lenne az EU élelmiszerbiztonsági szabályozásai mellett. Rengeteg piac van, amik a libanoni szukokra, bazárokra emlékeztetnek inkább, mint a magyarországi piacokra. A közlekedés pedig kezd egy kicsit kaotikusabbá válni, sokan dudálással jelzik, hogy “jövök!”.

2016/09/06

Ismerős idegenek

Osijek (Eszék) - Zupanja 2016. 08. 17. - 08. 19. (142 km)

A Magyarországtól való búcsút követően Horvátországban folytatódott az útunk, ahol, az otthontól távol, a kalandok igazán elkezdődtek. Két napot töltöttünk Eszéken annak ellenére, hogy senki sem fogadta el a felkérésünket Couchsurfingen. Ismételgetve ugyanazt a játékot, véletlenszerűen megálltunk családi házaknál és megkérdeztük a házigazdát, hogy sátrazhatunk-e az udvaron. Szerencsénk volt, mert a második ember ezt meg is engedte. Mirko, a korábbi katona látott vendégül öreg otthonában, ami már évek óta üresen eladásra vár, de még nem volt rá érdeklődő sem. Ez a ház így raktárrá vált, a kertjében zöldségek és gyümölcsök teremtek, mindez pont Mirko családi otthonának a szomszédságában. Egy pillanat alatt lenyírta a füvet, így előkészítette a sátorhelyet nekünk. Ezen felül még azt is megengedte, hogy a régi házban sátrazzunk abban az esetben, ha eleredne az eső. Használhattuk otthonában a fürdőszobát és meghívott minket a másnapi családi ünnepre is, ami a menyének a szülinapi partija volt.

Mirko régi házának erkélyén kempingezünk

Những người lạ thân quen!

Osijek - Zupanja 17/08 - 19/08/2016 (142 km)

Tạm biệt Hungary, chúng tôi tiến vào Croatia, nơi cuộc phiêu lưu thực sự bắt đầu, vì sân nhà đã ở lại phía sau lưng. Chúng tôi nghỉ hai đêm đầu tiên ở Osijek dù vẫn chưa có ai trên mạng lưới Couchsurfing đồng ý cho ngủ nhờ. Mặc dù khá hoang mang nhưng chúng tôi quyết định dừng chân ở các ngôi nhà có vườn và hỏi xin chủ nhà cho chúng tôi cắm trại trong vườn nhà họ. Chúng tôi khá may mắn khi chỉ mới hỏi đến người thứ hai thì đã được chấp nhận. Mirko - một người lính đã nghỉ hưu, vui vẻ kéo chúng tôi về nhà ông. Ông có một căn nhà cũ đã rao bán nhiều năm nhưng không ai hỏi mua, giờ đây chỉ để làm kho chứa đồ và căn nhà này có một khoảng vườn khá rộng với một vài khóm rau và mấy cây ăn quả, ông bảo chúng tôi có thể cắm trại ở đây bao lâu tuỳ thích mà không phải trả tiền. Gia đình ông sống ở căn nhà bên cạnh, thông với căn nhà cũ. Vừa dẫn chúng tôi vào, ông nhanh nhẹn lấy ngay máy cắt cỏ ra để dọn dẹp khoảng vườn, cho chúng tôi dễ dàng dựng lều và sắp xếp đồ đạc. Ông cũng cho phép chúng tôi tuỳ thích sử dụng căn nhà cũ bỏ không của ông. Chưa hết, chúng tôi còn được mời tham dự bữa liên hoan trưa ngày hôm sau cùng cả gia đình để mừng sinh nhật con dâu và con gái ông bà. 

Cắm trại ở ban công nhà của Mirko

Familiar strangers

Osijek - Zupanja 17/08 - 19/08/2016 (142 km)

After saying goodbye to Hungary, we headed to Croatia, where the adventure really started, as home was left behind. We spent two nights in Osijek even though nobody accepted our requests on Couchsurfing. Playing the same game, we stopped randomly at detached houses and asked the owners to camp in their gardens. We were lucky to be accepted by the second person. Mirko - a former soldier welcomed us to his old house - which has been on sale for years without having anyone interested in. This house now becomes a storage with some kind of vegetables and fruits in a small garden, next to the second house, where Mirko’s family lives. In a moment, he turned on the lawn mover and created a nice camp site for us. Moreover, he allowed us to camp inside the old house if it would rain or so. We could use the bathroom and even join a family party the next day at his second house. It was the birthday party of his daughter and daughter-in-law. 

Camping at the balcony of Mirko's old house

2016/08/26

Phải mất tận 3 ngày để nói lời từ biệt!


Győr - Székesfehérvár - Paks - Mohács, 254 km, 14-17 tháng 08 năm 2016


Thật không thể tin được, Linh hớt hải đánh thức tôi dậy khi tôi đã thiu thiu ngủ, vào giữa đêm trước ngày khởi hành chuyến đi lớn. “Anh yêu, có một đài truyền hình gửi tin nhắn và nói cái gì đó liên quan đến phỏng vấn, nhưng nó bằng tiếng Hung nên em không hiểu hết, anh đọc nó ngay đi”. Kênh truyền hình quốc gia M1 muốn ghi hình một cuộc phỏng vấn với chúng tôi trước lúc khởi hành. Trời đất ơi, làm sao tôi có thể ngủ tiếp được đây, hồi hộp quá! 

The 3-day-long farewell

Győr - Székesfehérvár - Paks - Mohács, 254 km, 14-17 August 2016



It’s unbelievable. Linh woke me up some minutes after I had felt asleep, right in the night before the start of our Grand Trip. “Honey, honey, there’s a message in Hungarian, from some tv channel and about an interview, but I don’t understand all! You must read it!” The national channel M1 wanted an interview with us in the morning. Oh gosh, that made me so nervous, how could I fall asleep again?

A három napig tartó búcsúzás



Győr - Székesfehérvár - Paks - Mohács, 254 km, 2016. augusztus 14-17.

Ez hihetetlen. Linh felébresztett néhány perccel azután, hogy végre álomba merültem a Nagy Út előestéjén. “Figyu, figyu, figyu, van itt egy üzenet magyarul, valami tévétől, valami interjúról, de nem értem teljesen. Muszáj elolvasnod!” Az m1 akart egy interjút velünk reggel. Hűha, ez elég izgalmasan hangzik, most hogyan tudok aludni?

2016/08/16

[Ký sự Brno 9-14/07/2016] Ngày thứ 6: Marchegg Bahnhof - Győr, Hungary (đạp xe 68 km + đi tàu 36 km)

Vì là ngày trở về nhà nên tâm trạng của chúng tôi khá háo hức. Chia tay Annika, chúng tôi lên đường trở về Hungary xuyên qua biên giới Áo - Hung.  Rút kinh nghiệm từ ngày hôm trước, hôm nay chúng tôi quyết định đạp xe dọc theo đường quốc lộ để tránh lòng vòng, thế nhưng lại có một vấn đề khác nảy sinh. Nước Áo nổi tiếng vì những cánh đồng điện gió ở những vùng có cường độ gió lớn quanh năm. Biên giới Áo-Hung chính là một trong những khu vực đó. Ngày hôm trước thì cơn mưa cản đường chúng tôi, đến hôm nay thì những trận gió quật từ bốn phía đã đánh bại tôi hoàn toàn. Nhiều đoạn tôi đã phải xuống xe, ghì mình xuống ghi đông và bước từng bước chống lại luồng gió lớn. Thế nhưng vẫn có 1 giây phút khá hãi hùng khi tôi bị gió quật ngang và thổi bay sang phía bên kia đường. Rất may mắn rằng đã không có chiếc xe nào lao tới đúng lúc đó. 

2016/08/15

[Brno Trip 9-14/07/2016] Day 6: Marchegg Bahnhof, Austria - Győr, Hungary (cycling 68 km + 36 km by train)

We were very excited in the morning because it was the day we went home. Saying goodbye to Annika, we headed to Hungary across the Austria-Hungary border. Learning from the yesterday's mistake, we chose the national road to follow today. But another problem came, as always. Austria is famous for its wind-farms at the areas with high wind speed all the year around. The nearby region of the Austria-Hungary border is one of those and I was totally beaten down by the powerful wind. The previous day, the heavy rain slowed down our speed, today the wind helped me to "fly high". It was a terrifying moment when I was pedalling hard against the sidewind, and suddenly I found myself on the other side of the road. Luckily, there was no car coming at that time. 


[Brünni túra, 2016. július 9-14.] 6. nap: Marchegg vasútállomás, Ausztria - Győr (68 km bringa, 36 km vonatozás)

Nagyon izgatottak voltunk reggel, mert ez a hazaút napja volt. Miután elbúcsúztunk Annikától, Magyarország felé vettük az irányt. Az előző nap hibájából tanulva most már a főutat követtük. Most egy másik kihívással kellett szembe néznünk. Ausztria híres a szélerőműveiről, sok van belőlük azokban a régiókban, ahol egész évben erősen fúj a szél. A közeli terület is ezek közé tartozott, és ez rendesen keresztbe tett nekünk. Előző nap az eső lassította a tempónkat, ezen a napon pedig szél "adott szárnyakat". Elég rémisztő élmény volt, amikor keményen nyomtam a pedált az erős oldalszélben, és egyszer csak az út másik felén, a szembejövő sávban találtam magam. Szerencsére nem jött szembe semmi.

2016/08/13

[Ký sự Brno 9-14/07/2016] Ngày thứ 5: Autocamp Merkur - Marchegg Bahnhof, Áo (đạp xe 103 km)


Ngày dài nhất trong hành trình 6 ngày của chúng tôi và cũng là lần đầu tiên chúng tôi trải nghiệm đạp xe dưới cơn mưa tầm tã kéo dài hơn 5 tiếng đồng hồ. Sai lầm của chúng tôi ngày hôm đó là quyết định đi theo cung đường dành riêng cho xe đạp dọc theo nước Áo. Cung đường này dẫn những người du lịch xe đạp đi vòng quanh các cánh đồng bí ngô, hoa hướng dương hay lúa mỳ và những ngôi làng ở vùng ngoại ô của Áo. Cơn mưa kéo dài đã làm cho con đường đầy những vũng nước và đất cát thì bám chặt lấy bánh xe khiến chúng tôi không thể di chuyển nhanh được. Và hơn nữa, trong cơn mưa, cảnh thanh bình của làng quê cũng không khiến chúng tôi cảm thấy thích thú như mọi khi nữa. 

Xe đạp của chúng tôi đã tắm mưa cả ngày

[Brno Trip 9-14/07/2016] Day 5: Autocamp Merkur - Marchegg Bahnhof, Austria (cycling 103 km)


The longest cycling of us and also the first time we had experienced cycling 5 hours in the heavy rain. Our mistake that day was to follow the cycling route as it led us around a thousand of pumpkin and sunflower fields on a sandy road. When the sand meets the rains, the 2 bikepackerz feel the pain! We couldn't cycle fast and enjoy the view anymore.
Our bikes was having shower all day

[Brünni túra, 2016. július 9-14.] 5. nap: Autocamp Merkur - Marchegg Vasútállomás, Ausztria (103 km)


Ezen a napon kerekeztünk eddig a legtöbbet, és azt is megtapasztaltuk, hogy milyen ezt öt órán keresztül esőben is megtenni. Elkövettük azt a hibát, hogy a bringautat választottuk Ausztriában, ami többnyire sütőtök- és napraforgóföldeken keresztül, homokos úton vezetett. A homok és az eső pedig veszélyes kombináció a bringásokra nézve... Így lassan is haladtunk, és nem is élveztük a tájat.

A bringáink egész nap zuhanyoztak

2016/08/12

[Ký sự Brno 9-14/07/2016] Ngày thứ 4: Brno, Cộng hoà Séc - Autocamp Merkur Pasohlávky, Cộng hoà Séc (đạp xe 50 km)

Một ngày khá nhẹ nhàng và thư giãn với chúng tôi trong cả hành trình. Chúng tôi dành vài tiếng buổi sáng để dạo quanh Brno trước khi rời khỏi thành phố xinh đẹp và giàu văn hoá này. 

Cây gia phả của bia

[Brno trip 9-14/07/2016] Day 4: Brno, Czech Republic - Autocamp Merkur Pasohlávky, Czech Republic (cycling 50 km)


An easy day for us during the whole trip. We spent some hours in the morning to discover the beauty and the rich culture of Brno.

Beer family tree

[Brünni túra, 2016. július 9-14.] 4. nap: Brünn, Csehország - Autocamp Merkur Pasohlávky, Csehország (50 km)

Az egész túra egyik legkönnyebb napja volt ez. Reggel néhány órát Brünn kutlrurális értékeinek és építészeti remekeinek megismerésével töltöttünk.
Sör családfa

2016/08/11

[Ký sự Brno 9-14/07/2016] Ngày thứ 3:Břeclav, Cộng hoà Séc - Brno, Cộng hoà Séc (59 km đạp xe)

Sau một đêm ngon giấc, chúng tôi khoan khoái thức dậy vẫn với tâm trạng vui sướng và biết ơn vô cùng đối với chủ nhà. Péter còn kịp bơi một vòng ở bể bơi ngoài vườn trong khi tôi sửa soạn nấu cháo yến mạch cho bữa sáng. Ông chủ nhà lại đến và hỏi xem chúng tôi có cần nguyên liệu gì để nấu ăn sáng không, có muốn uống chút trà hay cà phê không? Tôi xin ông một ít sữa tươi để cho vào nồi cháo yến mạch, thế mà ông mang luôn cho một hộp sữa 1 lít mới nguyên rồi ông lại đi đâu mất. Mấy phút sau, đồ ăn đã chuẩn bị xong, chúng tôi đang soạn sửa đồ đạc để ăn sáng xong là tiếp tục lên đường thì ông chủ nhà lại xuất hiện. Vẫn vẻ thân thiện và cười đùa, ông hỏi: "Cho phép tôi hỏi là khi nào thì hai anh chị sẽ rời đi? Tôi phải đi có chút việc và tôi muốn biết lúc nào thì nên quay lại để tạm biệt anh chị". Péter đáp rằng khoảng tầm 8h30 phút sáng, ăn uống xong xuôi chúng tôi xin phép tiếp tục hành trình của mình. Ông chủ nhà rất vui vẻ đáp: "Vậy bây giờ tôi đi và đúng 8h30 tôi sẽ có mặt ở đây. Trước khi đi, anh chị đừng quên để lại 30 euro (khoảng 740.000 VND ) nhé!"

Bơi một vòng buổi sáng, miễn phí....à mà thực ra là không

[Brno trip 9-14/07/2016] Day 3: Břeclav, Czech republic - Brno, Czech republic (59 km cycling)


After a very good sleep, we woke up with a nice mood and still felt so lucky to be there. Péter had a quick round of morning swim in the pool outside meanwhile I prepared oatmeal for our breakfast. The respectable host came to ask if we need anything for the breakfast and later brought 1 liter of milk to us after I asked for 1 glass only. Such a generous person! Before leaving the house, he asked us about our schedule in order to be back to say good-bye in time. We said that we will leave in 40 minutes after finishing our breakfast and the packing. He answer with a big smile: "Sure. Just take your time. I'll be here when you leave. AND DON'T FORGET TO LEAVE 30 EUROS ON THE TABLE". Excuse me? What?

Morning swim, free....not!

[Brünni túra, 2016. július 9-14.] 3. nap: Břeclav, Csehország - Brünn, Csehország (59 km)


Nagyon jó alvást követően jókedvűen ébredtünk, és örültünk neki, hogy ott lehettünk. Péter egy gyors csobbanásra ment az udvari medencébe és közben a kollégáira gondolt, amíg én a reggeli zabkását főztem meg. A derék házigazda is megjelent és megkérdezte, hogy van-e valamire szükségünk, majd hozott egy liter tejet, pedig csak egy pohárral kértem. Milyen nagylelkű! Mielőtt elment volna otthonról, megkérdezte, mik a terveink, hogy még visszaérjen, mielőtt indulunk. Azt mondtuk, negyven perc múlva indulnánk, miután befejezzük a reggelit és a csomagolást. Mosolygósan ennyit válaszolt: "Persze! Semmi sietség! Visszaérek, mire indultok! És ne felejtsetek el 30 Eurót hagyni az asztalon!" Hogy mi?

Reggeli csobbanás

2016/08/10

[Brno trip 9-14th July 2016] Day 2: Pezinok, Slovakia - Břeclav, Czech republic (77 km by bike)


This was maybe the most exhausting day among the six days for us. Yesterday evening, we didn't have time to take shower after setting up the tent and preparing for beds. Our bodies and minds actually just turned off and we just slept not at our freshest.  The next morning, the filtering sunlight through the leaves, towards our tent and the singing birds woke us up. Péter brought the best news of the day: "The water in the lake is perfect for a morning bath! It's time to be washed!". It was one of the best things that we had done during the trip, to be one with mother Nature. We took shower with the wild ducks swimming nearby, fish wandering under our feet, in the morning light. No one can be closer to the nature than us now.


Our classical breakfast!

[Ký sự Brno 9-14/07/2016] Ngày thứ 2: Pezinok, Slovakia - Břeclav, Cộng hoà Séc (77km đạp xe)

Có lẽ đây là ngày vắt kiệt sức lực của hai chúng tôi nhất trong cả hành trình 6 ngày. 
Buổi tối hôm trước, sau khi dựng xong lều và sửa soạn để đi ngủ, chúng tôi không kịp tắm rửa vì trời đã sập tối và cơ thể thấm mệt chỉ muốn ngả lưng ngay. Sáng hôm sau, những tia nắng tinh nghịch xuyên qua tán lá rừng, chiếu thẳng vào lều và tiếng chim hót líu lo đã đánh thức chúng tôi dậy. Người vẫn còn bụi bặm từ hôm qua, chúng tôi rủ nhau xuống hồ tắm rửa cho sạch sẽ và sảng khoái trước khi tiếp tục lên đường. Đó là một trong những trải nghiệm tuyệt vời nhất của cả chuyến đi! Những chú vịt trời bơi tung tăng bên cạnh và những chú cá lém lỉnh bơi dưới chân chúng tôi, trong ánh nắng ban mai của buối sáng sớm, con người được đắm mình trong làn nước hồ trong vắt mát lạnh, bao mệt mỏi tan biến hết và chúng tôi lại cảm thấy tràn đầy năng lượng. Chưa bao giờ chúng tôi thấy mình gần gũi với thiên nhiên đến thế.

Bữa sáng điển hình của gia đình chúng tôi