23/12/2016 - 08/01/2016
652 km
652 km
Chúng tôi không bao giờ có thể mường tượng
ra được rằng chỉ 90 phút sau khi rời Sri Lanka, mình lại lạc đến một thế giới đầy
khác biệt đến thế. Chúng tôi đã đến Ấn Độ thật rồi! Rời sân bay khi trời
bắt đầu sập tối, những thông tin từ các diễn đàn du lịch khiến cho tôi vừa háo
hức vừa lo sợ khi cuộc hành trình đã cập bến tiểu châu lục đông dân thứ hai
trên thế giới. Quả thật, Ấn Độ không giống với bất kỳ nơi nào chúng tôi đã từng
ghé thăm. Vậy chúng tôi đã thấy gì trong những tuần đầu tiên đạp xe ở đất nước
1,3 tỉ dân này?
Một con đường trải bê tông có vài đoạn
ghập ghềnh ổ trâu dẫn chúng tôi từ sân bay Madurai
ở tiểu bang Tamil Nadu đến khách sạn ở trung tâm thành phố, cách đó chỉ hơn 10
cây số. Trời tối và đường không được chiếu sáng khiến cho tôi có nhiều phen giật
mình khi thỉnh thoảng lại có một đoàn người đi bộ dàn hàng ngang không theo quy
củ chen hết phần đường của mình. Không khí trong lành ở Sri Lanka đã được thay
thế bởi lớp bụi dày, mùi rác nồng nặc và mùi khí thải từ các phương tiện trên
đường mà chúng tôi không dám hít thở sâu. Phải mất hơn 90 phút đạp xe cật lực,
chúng tôi mới đến được với nơi nghỉ đêm vì đường tắc nghẹt và không ai mảy may
quan tâm đến luật lệ giao thông.
Không thể không nhắc đến một nhân vật
hoàn toàn mới và đầy quyền lực ở Ấn Độ: bò! Bò được coi là con vật linh thiêng
đối với đạo Hindu và tất cả những gì liên quan tới nó đều được những người theo
đạo này tôn sùng, đặc biệt là phân bò. Cuộc đời của loài bò thật đáng ghen tỵ:
không có kẻ thù, không ai dám tổn hại, không cần tuân theo luật lệ nào, không
ai dám ngăn cấm chuyện ăn uống, ngủ nghỉ và ai cũng nhìn bò với một con mắt đầy
kính trọng. Tất nhiên, cũng không thật sự thoải mái khi thỉnh thoảng (hoặc khá
thường xuyên), loài người cứ thích chạm một ngón tay vào bộ phận bài tiết phân
của bò rồi lại dùng ngón tay đó chấm vào trán của mình. Họ tin rằng phân bò sẽ
mang lại may mắn cho mình mà. Thế nên đường phố ở đây, ngoài xe cộ đông như mắc
cửi, còn có thêm hai nhân tố mới khá quan trọng: những đống rác và những con bò
nằm la liệt.
Môn thể thao được ưa chuộng nhất ở Ấn Độ
là Cờ-ríc-kê hay còn gọi là môn bóng gậy. Nhưng có 3 môn “thể thao” khác mà người
Ấn Độ chắc chắn chiếm mọi huy chương ở tất cả các giải đấu, vì họ tập luyện
hàng ngày hàng giờ. Đó là các môn: bấm còi liên tục khi lái xe, ném rác cự ly gần
và khạc nhổ. Người Ấn Độ bấm còi từ khi họ khởi động xe cho đến khi tắt máy, có
thể không vì lý do gì cả. Đối với chúng tôi, đó là cơn ác mộng và nỗi bực dọc lớn
nhất khi đạp xe ở đây. Thính lực của chúng tôi chắc chắn sẽ giảm đi rất nhiều
sau vài tháng đạp xe ở quốc gia này. Tất cả mọi người ở đây từ những em bé cho
đến những ông già bà cụ đều rất hồn nhiên khi tiện tay ném rác vào bất cứ chỗ
nào, trừ thùng rác. Trong khi ném rác, họ sẽ tiện mồm nhổ một bãi nước bọt và lặp
lại điệp khúc đó cho đến lúc lên giường đi ngủ. Một đất nước hỗn loạn một cách
có tổ chức mà những người ngoại lai sẽ không bao giờ hiểu được!
Tốt hơn rất nhiều so với mong đợi, tuần
đầu tiên ở Ấn Độ của chúng tôi trôi qua khá dễ chịu dù chúng tôi phải đón cả
Noel và năm mới theo kiểu Ấn Độ, nghĩa là thực ra thì không có Noel và năm mới
theo kiểu Âu. Chúng tôi nghỉ đêm chủ yếu ở các nhà trọ rẻ tiền vì không tìm thấy
nhiều cơ hội để hỏi xin ngủ nhờ các gia đình địa phương. Riêng ở Coimbatore, chúng tôi đã có những ngày
vô cùng vui vẻ khi đón năm mới cùng với một nhóm các em du học sinh người Việt
Nam đang theo học ở thành phố này. Sau nhiều tháng ngày không được ăn thịt lợn,
tôi đã được những người bạn đồng hương cho thoả nỗi ước mơ với nhiều kí lô thịt
được chế biến theo các công thức Việt Nam ngon tuyệt. Đây cũng là nơi chúng tôi
có dịp ghé thăm một khu liên hợp đền thờ thần Shiva, yoga và thiền định ở Ấn Độ
mà chúng tôi thích thú vô cùng.
Cho đến lúc này, vẫn chưa có ai trong
chúng tôi gặp phải vấn đề gì với hệ tiêu hoá. Thật là một kỳ tích!
Kerala
Đây là tiểu bang thứ hai của Ấn Độ mà
chúng tôi đạp xe qua và cũng là nơi hành trình trở nên ngày càng thú vị nhưng
cũng không kém phần thử thách. Giao thông ở bang này thật là kinh khủng khi đường
vô cùng nhỏ hẹp và xe cộ thì đông đúc. Đã vài lần chúng tôi bị các xe khác lấn
làn và chiếm chỗ khiến cho tay lái loạng quạng gần ngã. Chúng tôi hầu như nghỉ
qua đêm tại các gia đình trong mạng lưới Lướt Sô-fa (Couchsurfing) ở Calicut và Mahé và được giới thiệu đến gần hơn với ẩm thực địa phương thông
qua các món ăn gia đình. Căn bếp Ấn Độ được điểm trang bởi hàng chục, thậm chí
hàng trăm hộp gia vị khác nhau mà chỉ có những bà mẹ trong gia đình mới phân biệt
được. Các món ăn chủ yếu được chế biến từ ngũ cốc, tinh bột và rau củ quả vì phần
đông dân số ăn chay, nhưng không vì thế mà kém phần hấp dẫn. Một bữa ăn thường
bao gồm cơm, bánh chapatti (bánh làm bằng bột mỳ, cán mỏng và nướng trên một chảo
bằng kim loại), vài loại rau củ nấu cà ri, mấy miếng bánh phồng tôm và một cốc
curd (một loại sữa chua uống). Ở miền Nam Ấn, đây cũng là thực đơn phổ biến
(thường được gọi là meals) mà nhà hàng nào cũng phục vụ với giá vô cùng rẻ.
Khi mới đến bang này, chúng tôi tưởng rằng
tất cả những người giàu nhất Ấn Độ đều tập trung ở đây, bởi những ngôi biệt thự
to đạp hoàng tráng nằm san sát nhau ở khắp mọi nơi. Sau khi nghỉ lại một trong
những ngôi biệt thự đó, chúng tôi mới biết được một thông tin khá thủ vị. Hầu
như các gia đình ở đây (phần đông là Hồi giáo) đều có ít nhất 1 thành viên đang
làm việc ở các tiểu Vương quốc Ả rập Thống nhất. Ở đó, họ sống trong những căn hộ
thuê giá rẻ và dành dụm số tiền kiếm được cả đời để gửi về Ấn Độ, xây một ngôi
nhà to đẹp mà chính họ chỉ được ở có vài ngày trong năm khi về thăm nhà.
Một câu chuyện khó quên mà chúng tôi gặp
phải khi ở bang này có liên quan đến chính sách huỷ và đổi đồng tiền mệnh giá
500 và 1000 rupee của chính phủ, chỉ vài tuần trước khi chúng tôi đến. Như các
bạn đã biết, ngày 08/11/2016, nhà nước Ấn Độ đột ngột tuyên bố rằng đồng 500 và
1000 rupee của nước này sẽ trở thành những tờ giấy vô giá trị sau 4 giờ đồng hồ
kể từ khi thông báo. Đây là động thái để tuyên chiến với nạn tham nhũng và trốn
tránh nghĩa vụ thuế vốn tồn tại rất lâu ở quốc gia này. Những người tham nhũng
và trốn thuế hoảng loạn 1 thì những người dân đen hoảng loạn 10 vì phải thức trắng
đêm đi đổi tiền. Chúng tôi đến Ấn Độ gần 7 tuần sau đó, nhưng sự bàng hoàng và
hỗn loạn thì vẫn còn nguyên trong hệ thống tiền tệ nước này. Tiền 500 và 2000
rupee phiên bản mới phát hành không đủ so với nhu cầu và các cây ATM luôn ở
trong tình trạng hết tiền. Chúng tôi gần cạn ngoại tệ để đổi sang tiền Ấn và chỉ
còn duy nhất 1 chiếc thẻ ngân hàng quốc tế để rút tiền mặt mà thôi. Dù đã thử rất
nhiều các cây ATM ở các ngân hàng khác nhau, nhưng chiếc thẻ của chúng tôi không được chấp nhận. Thế nên chúng tôi hầu như luôn ở trong
tình trạng thiếu tiền mặt và cho đến thành phố Kasaragod thì chúng tôi chính thức cạn túi.
Hôm đó là một ngày kỳ lạ, chúng tôi đến
nơi khi túi gần rỗng và vẫn chưa có chỗ nào để nghỉ qua đêm. Đi lòng vòng quanh
2 ngôi làng để xin ngủ nhờ nhưng chúng tôi chỉ nhận được đồ ăn, thức uống từ một
đám cưới, chứ không ai mở cửa cho chúng tôi vào. Vừa đúng lúc đó, thấy có một
chú cảnh sát đang làm nhiệm vụ, chúng tôi lại gần hỏi thăm nhờ giúp đỡ. Chú gọi
điện về đồn cảnh sát và trình bày câu chuyện của chúng tôi với các đồng nghiệp
rồi chỉ đường cho chúng tôi đến đó. Khi đến đồn cảnh sát, chúng tôi được gọi
vào nói chuyện cùng đồn trưởng và sau một hồi gọi điện cho rất nhiều nơi, các
chú cảnh sát đã liên hệ cho chúng tôi nghỉ lại một đêm miễn phí ở một khách sạn
trong thành phố. Các chú không quên mua bánh mỳ và nước uống cho chúng tôi ăn tối,
và cũng không quên liên hệ với các nhà báo địa phương để câu chuyện “truyền cảm
hứng” này được lan toả rộng rãi trong cộng đồng. Chúng tôi rất biết ơn các chú
cảnh sát ở Kasaragod, có điều, bài báo được viết khá vội và một nửa số thông
tin được đề cập là không chính xác. :D
Những ngày tiếp theo trôi qua thú vị vô
cùng khi chúng tôi tình cờ biết biết đến một cộng đồng vô cùng lớn mạnh ở Ấn Độ,
cộng đồng những người đạp xe, những người đã cưu mang chúng tôi trong nhiều
ngày ở nhiều thành phố khác nhau...
Linh
No comments:
Post a Comment