2017/08/17

Trung Quốc 02: Vũ điệu đạp xe trong cơn mưa

08/06 - 18/06/2017

Sau hai tuần tạm dừng đạp xe, một trang mới trong hành trình của chúng tôi đã được mở ra. Chúng tôi đã không cần dùng đến chiếc lều thêm một lần nào nữa. Dù cho người dân địa phương vẫn không mở cửa đón chúng tôi về nhà, chúng tôi vẫn tìm ra được một chốn nghỉ chân hợp túi tiền. Và thời tiết thì cũng chuyển sang một trang hoàn toàn mới: mùa mưa đã đến!
Cảnh nhìn từ Hoàng Hạc Lâu



Cái gọi là cuộc sống "phượt"
Chúng tôi đến với An Khánh, thủ phủ cũ của tỉnh An Huy và hỏi thăm người dân về một chỗ cắm trại an toàn. Thay vì chỉ dẫn, họ lại gọi cảnh sát tới để thụ lý vụ việc. Sau một hồi bối rối vì không hiểu hai người khách nước ngoài làm cách nào để đi du lịch với rất ít tiền như vậy, hai viên cảnh sát đã dẫn chúng tôi tới một khách sạn rất sang trọng trong thành phố và tuyên bố rằng chúng tôi có thể nghỉ lại đêm nay mà không cần trả tiền. Cần phải nói thêm rằng, ở Trung Quốc, chỉ có một số khách sạn được phép tiếp nhận người nước ngoài và giá phòng ở đó thường cao hơn giá thông thường từ 4-5 lần, chúng tôi không thể chi trả mỗi ngày để ở khách sạn như vậy.

Ở Qianshan, chúng tôi lại nhờ cảnh sát tìm giúp cho một nơi cắm trại an toàn trong công viên. Lần này, nữ cảnh sát thân thiện đó lại giúp chúng tôi mặc cả với chủ khách sạn và hạ giá phòng xuống mức thấp khó tin: 120.000 VND. Chúng tôi hoàn toàn bất ngờ và vô cùng phấn khích vì hoá ra cảnh sát lại giúp người nước ngoài lách luật để có được một chỗ nghỉ rẻ tiền và an toàn.

Mùa mưa: đã có áo mưa cánh dơi

Kể từ đó, hầu như ngày nào trời cũng mưa và khiến chúng tôi vô cùng buồn bã và kém hào hứng với chuyện đạp xe. Áo mưa của chúng tôi ướt vì nước mưa và cả vì mồ hôi của chúng tôi đổ ra như tắm. Người buồn, cảnh cũng chẳng vui mà chúng tôi thì không có cách nào chờ 1 tháng cho mùa mưa đi qua. Ngày trôi qua chậm chạp và nặng nề vì chúng tôi chỉ đạp được 40-45km mỗi ngày. Cuối ngày, luôn là các chú cảnh sát giúp đỡ chúng tôi tìm chỗ ngủ an toàn và rẻ tiền. Cá biệt, có nhiều lần, vì thích thú với hành trình đạp xe của chúng tôi, các chủ khách sạn đã vui vẻ từ chối nhận tiền phòng. Tình hình còn trở nên ảm đảm hơn khi Linh lại tái phát những cơn ho kéo dài và lần này, chẳng có ai giúp chúng tôi phiên dịch, ngoài Google. Sau khi làm các loại xét nghiệm, các bác sỹ đã cố gắng thuyết phục chúng tôi rằng Linh sẽ sớm khỏi bệnh.
Người TQ thích nhảy múa tập thể vào buổi tối


Vũ Hán thật lộng lẫy về đêm
Cuối cùng thì chúng tôi cũng phấn chấn dần lên và phong độ đạp xe cũng trở lại khi khoảng cách mỗi ngày giao động trong khoảng 70-109 km. Chúng tôi nhanh chóng đến được Vũ Hán và phải lòng ngay thành phố hiện đại mà đầy sức sống này. Điều thú vị là thành phố này nhỏ hơn nước Hungary rất nhiều, nhưng lại có thể là nhà của 10 triệu người, đúng bằng dân số của cả nước Hungary. Chủ nhà của chúng tôi ở Vũ Hán là bác Wu, một thành viên của diễn đàn phượt thủ xe đạp Warmshowers. Chúng tôi đã có những cuộc trò chuyện rất thú vị và bác còn giúp chúng tôi có được 2 phiếu bảo dưỡng, lau chùi xe miễn phí ở một cửa hàng xe đạp trong thành phố. Không những thế, bác còn cho chúng tôi voucher ăn tiệc buffet miễn phí ở một khách sạn năm sao ngay gần nhà. Vũ Hán cũng nổi tiếng với Hoàng Hạc Lâu, nguồn cảm hứng của rất nhiều bài thơ nổi tiếng mà Linh đã được học ở trường từ nhiều năm trước. Thành phố này cũng có một nền ẩm thực phong phú và là sự kết hợp hài hoà giữa khẩu vị giữa Bắc và Nam. Một vài món ăn khá nổi tiếng mà các bạn nên thử đó là: mỳ trộn, bánh bao chiên và váng đậu bọc xôi chiên.


Tiểu Long Bao, phong cách Vũ Hán

Kể từ sau khi chúng tôi rời Thượng Hải, giao thông đã dần trở nên vô tổ chức vì chẳng ai quan tâm đến luật lệ nữa. Các phương tiện rẽ đột ngột mà chẳng quan sát hai bên đường, các tài xế không ngừng bấm còi inh ỏi và đi ngược chiều khiến chúng tôi vô cùng khó chịu. Mặc dù vậy, Trung Quốc vẫn chưa thể soán ngôi Ấn Độ về khoản giao thông hỗn loạn!

Người Trung Quốc không biết nhiều về những gì đang xảy ra trên hành tinh này. Họ chỉ có một kênh thông tin duy nhất, độc quyền cung cấp từ chính phủ, những người rất yêu thích việc sàng lọc và chặn các trang thông tin nước ngoài. Trong nhiều trường hợp, người dân không có chính kiến đã bị dẫn dắt vào những hành động vô cùng không văn minh như: tẩy chay, tiêu huỷ các sản phẩm nhập khẩu từ một quốc gia mà chính phủ Trung Quốc không ưa thích. Chúng tôi luôn muốn nói chuyện với người Trung Quốc để xem họ nghĩ gì về chính trj hoặc các nhà cầm quyền, nhưng không có nhiều cơ hội, đầu óc họ được lập trình như nhau!

Một điều thú vị nữa, đó là người Trung Quốc có thể nói vài loại phương ngữ khác nhau nhưng cách viết thì giống nhau. Bởi vậy, dù cùng biết chữ, nhưng nhiều người lại không thể nói chuyện với nhau. Điều đó cũng lý giải tại sao khi người Trung Quốc thấy chúng tôi không hiểu những gì họ nói thì họ bắt đầu viết ra giấy bằng tiếng Trung. Họ không bao giờ tin rằng, có một người nào đó sống trên trái đất này mà lại không nói tiếng Tàu!

Péter

No comments:

Post a Comment