24/02 – 19/03/2017
Vượt qua cửa khẩu
để vào đến Nepal, chúng tôi nhận ra rằng mình đang ở vùng đất của những nụ cười.
Tất cả mọi người đều mỉm cười với chúng tôi và đó không chỉ là nụ cười xã giao.
Đường phố đã bớt ồn ào, sạch sẽ hơn và vắng hẳn những chú bò nghênh ngang đi giữa
phố. Không khó khăn gì để tìm thấy khách sạn với wifi, nước nóng và nằm cạnh những
nhà hàng phục vụ cà phê ngon tuyệt. Ấn Độ thực sự đã bị chúng tôi bỏ lại khá xa
rồi. Chúng tôi đã có vài ngày nghỉ ngơi ở Hetauda, một thành phố xanh tươi với
món há cảo (“momo” trong tiếng Nepal) ngon tuyệt trứ danh.
Chúng tôi thậm
chí còn có một ngày đi bộ đường trường để lên được tới 1 ngôi chùa trên đỉnh đồi
và ngắm toàn cảnh thành phố. Trong khi tôi nghỉ ngơi trong khách sạn thì Péter
đi dạo một vòng quanh trung tâm thành phố và bắt chuyện với mọi người: từ những
người bán hàng, những ông chủ tiệm trà, anh bán sim điện thoại cho đến đầu bếp
của quán há cảo. Péter đã cười nói vui vẻ suốt cả ngày hôm ấy vì ai cũng rất
thân thiện và cư xử rất đỗi lịch sự với anh. Chúng tôi bắt đầu tin rằng: Nepal
chính là liều thuốc an thần cho những ngày tồi tệ ở Ấn Độ vừa qua.
Chúng tôi cũng có
dịp thưởng thức ẩm thực Nepal với món ăn chiếm vị trí quan trọng nhất trong đời
sống của người dân nước này: món Dal Bhat. Một phần ăn Dal Bhat bao gồm: Dal –
súp đỗ xanh/đậu lăng, Bhat – cơm trắng, 2 loại rau xào, một chút đồ chua làm từ
rau củ và một vài miếng cà rốt/dưa chuột thái lát. Người dân Nepal chỉ ăn hai bữa
chính một ngày: bữa đầu tiên lúc 9-10 giờ sáng (họ coi đó là bữa trưa), bữa thứ
hai vào lúc 7-8 giờ tối và thường thì họ ăn Dal Bhat. Họ cũng uống rất nhiều
trà đen với sữa.
Nepal sở hữu 8
trong số 10 ngọn núi cao nhất trên thế giới, bao gồm cả đỉnh Everest. Địa hình
của quốc gia này được chia thành 3 vùng: vùng đồng bằng, vùng trung du và vùng
núi cao. Thành phố Hetauda nằm ở đồng bằng thế nên để đến được với thủ đô
Kathmandu nằm ở trung du, chúng tôi phải leo một con đèo dốc đứng. Bài học địa
lý chưa bao giờ được học bằng một cách đau khổ hơn thế. Đầu tiên, chúng tôi cố
gắng đạp xe một cách chậm chạp leo núi, vì chủ quan nghĩ rằng mình đã vượt qua
được kha khá những con đèo dốc trong suốt những tháng qua. Sau đó không lâu,
chúng tôi phải cố gắng để giữ cho xe khỏi tuột xuống con dốc dựng đứng và bắt
buộc phải ngừng đạp xe. Ngày dài lê thê đối với Péter vì anh phải vừa đẩy xe của
mình lên dốc, vừa chạy ngược lại giúp đẩy xe của tôi, trong khi nhiệm vụ của
tôi chỉ là lững thững đi bộ lên. Péter là người hùng của ngày hôm ấy!
Từ 8 giờ sáng cho
đến 4 giờ chiều, chúng tôi chỉ đi được có 9 cây số, một phong độ thấp đến choáng
váng! Trời bắt đầu tối dần và chúng tôi vẫn đang đạp xe đâu đó giữa núi rừng,
trên con đường đang thi công toàn cát và sỏi. Chúng tôi muốn tìm chỗ để nghỉ
qua đêm nhưng tất cả các phòng đều đã có người ở và hy vọng cuối cùng của chúng
tôi là “một khách sạn ở ngôi làng tiếp theo” – một người dân địa phương đã nói
như vậy. Chúng tôi chẳng còn lựa chọn nào khác nên đành cố gắng đạp xe cho đến
khi con đường lại dốc ngược lên. Thế là chúng tôi nghĩ đến việc xin đi nhờ xe
và đúng lúc đó thì một chiếc xe bán tải đi tới. Người lái xe đang trên đường về
nhà ở thủ đô Kathmandu và một ý tưởng loé lên trong đầu tôi: chúng tôi muốn anh
cho đi nhờ đến Kathmandu. Anh lái xe đồng ý đưa chúng tôi đi với một mức giá hợp
lý và sau 2 tiếng vật vã trên con đường gập ghềnh và bụi mù, chúng tôi đến được
với căn hộ nhỏ xinh của Pushkar ở Kathmandu.
Pushkar Shah là
phượt thủ xe đạp nổi tiếng nhất ở Nepal. Ông tạm biệt quê nhà với hai bàn tay
trắng và đạp xe vòng quanh thế giới trong suốt 11 năm (1998-2009) để ghé thăm
150 quốc gia ở tất cả các châu lục. Hành trình của ông kết thúc bằng cuộc chinh
phục nóc nhà của thế giới – đỉnh Everest với 150 lá quốc kỳ của những đất nước
ông đã tới thăm. Ông là vị thánh sống trong giới đạp xe chúng tôi và cũng là
huyền thoại khiêm tốn nhất mà tôi từng gặp. Sau khi trở về quê hương, ông đã
thuê căn hộ này chỉ với mục đích là tạo ra một chốn nghỉ ngơi cho tất cả những
ai đạp xe ngang qua thủ đô Kathmandu. Chúng tôi đã có những ngày thật thoải mái
ở căn hộ nhỏ xinh này trong thời gian thăm thú thủ đô!
Thành phố
Kathmandu bị ảnh hưởng nhẹ từ trận động đất lịch sử năm 2015, ấy thế nhưng tất
cả các vé vào cửa của các khu di tích lịch sử đều đã được tăng lên riêng chỉ
cho khách ngoại quốc, nhằm hỗ trợ chi phí trùng tu sửa chữa. Chúng tôi hiểu rằng
chính phủ Nepal muốn kêu gọi sự giúp đỡ nhưng ăn chặn khách du lịch nước ngoài
như thế này thì không ổn chút nào. Chúng tôi sẽ thấy thoải mái hơn khi được tuỳ
tâm đóng góp sau khi đã thăm quan và nhìn thấy mức độ ảnh hưởng của những công
trình này. Một điều mà chúng tôi không hề biết trước là Kathmandu rất bụi bặm
và vì thế đi bộ quanh thành phố thì không dễ chịu chút nào. Hệ thống ống thoát
nước ngầm đang được lắp đặt, cộng thêm tro bụi từ những căn nhà sụp đổ trong trận
động đất đã tạo ra một lớp bụi rất dày trong không khí.
Chúng tôi cũng
ghé thăm khu phố Tây – Thamel và nhanh chóng cảm thấy thất vọng với những gì
mình nhìn thấy: hàng trăm quán ăn phục vụ đồ ăn, thức uống Tây, hàng bán đồ lưu
niệm, văn phòng du lịch, cửa hàng bán dụng cụ thể thao và rất rất nhiều người
nước ngoài. Chúng tôi cũng đến thăm 3 khu quần thể cung điện hoàng gia cổ ở
Thamel, Patan và Bhaktapur. Các khu này đều bị ảnh hưởng ít nhiều từ động đất
nên giá vé vào cổng cũng tăng gần gấp đôi. Chỉ vài ngày ở Kathmandu cũng đã đủ
làm chúng tôi kém hào hứng. Péter tự tạo niềm vui bằng cách dành ra một ngày đạp
xe để đến thăm thị trấn Panauti sau khi vượt qua con dốc cao 2000m ở Lakaru
Bhanjyang. Ở đây, anh đã gặp một nhóm thanh niên, những người đã cắm trại trên
đỉnh núi này tối qua và trong khi cả nhóm đang say sưa nhảy múa quanh đống lửa
trại lúc 2 giờ sáng thì một con hổ đã bất ngờ ghé thăm. Tôi đoán là hổ cũng
thích tiệc tùng!
Gửi lại xe đạp và
hành lý ở nhà Pushkar, chúng tôi bắt xe khách đến thành phố Pokhara, một trong
những điểm đến thu hút nhiều khách du lịch nhất ở Nepal. Pokhara là nơi có hồ
nước nhân tao Phewa đẹp tuyệt và trong những ngày đẹp trời, mặt hồ nước là một
tấm gương hoàn hảo phản chiếu hình ảnh của dãy núi Annapurna. Khách du lịch từ
khắp mọi ngả đến thăm thành phố này để tham gia các hoạt động thể thao như: đi
bộ đường trường, dù lượn, chèo thuyền vượt thác hay đơn giản chỉ là để ngắm
nhìn hồ nước đẹp ngỡ ngàng. Chúng tôi may mắn khi đến thành phố này đúng vào dịp
lễ Holi – lễ hội sắc màu lớn nhất Nepal. Đây là dịp để người dân ăn mừng mùa
đông qua, mùa xuân đến bằng cách ném bột màu thực phẩm và nước màu vào người
nhau. Cùng với cặp đôi ở phòng khách sạn bên cạnh, chúng tôi đã đi một vòng
quanh hồ và chơi đùa thoả thích như mấy đứa nhóc nhi đồng. Và khi tất cả mọi
người đều được “sơn” màu rực rỡ, dường như ranh giới phân biệt giữa đẳng cấp xã
hội cũng bị lu mờ đi.
Ngày hôm sau,
chúng tôi đến thăm khu làng tị nạn Tashiling của người Tây Tạng ở Pokhara.
Chúng tôi đã có một buổi chiều khá thú vị với phòng triển lãm ảnh về lịch sử
hình thành của ngôi làng, nhìn ngắm những món đồ thủ công mỹ nghệ tinh xảo và nếm
thử các món ăn Tây Tạng ngon tuyệt. Đồ ăn ngon đến nỗi chúng tôi đã quay trở lại
để ăn thêm một lần nữa vào ngày hôm sau, trên đường trở về từ ngọn tháp Hoà
bình Thế giới trên đỉnh núi.
| Tháp Hoà bình Thế giới |
| Trà bơ - đặc sản Tây Tạng |
Món quà cuối cùng
mà Pokhara tặng cho chúng tôi là cảnh tượng đẹp như tranh của dãy Annapurna hiện
lên trong buổi sáng sớm khi chúng tôi đang đi bộ ra bến xe khách vì muốn bắt xe
khách đi Lumbini. Thế là chúng tôi đã có một bữa sáng sang chảnh nhất đời, với
một cốc trà nóng, một chiếc bánh sừng bò vừa mới ra lò và cảnh tượng đẹp ngất
ngây trước mắt. Chiếc xe khách “đáng nhẽ nên có wifi” đưa chúng tôi đến Lumbini
vào buổi chiều muộn. Chúng tôi đã có những ngày thật thú vị khi ghé thăm Liên hợp
quốc các chùa Phật giáo và một trong 4 địa danh linh thiêng nhất của đạo Phật:
nơi Đức Phật đản sinh...
Linh
These are indeed some interesting pictures and although I can assume what you're telling here, I really wish you would have translated it to English.
ReplyDelete