Ngày 8-13 tháng 9 năm 2016 –
221km
Chúng tôi đã có những trải nghiệm
thật vui trên vùng đất của con đại bàng đen hai đầu (biểu tượng trên quốc kỳ của An-ba-ni) mà có
lẽ một bài viết không thể kể hết về quốc gia tươi đẹp với những con người vô
cùng nhân hậu này. Rất nhiều người (kể cả hai chúng tôi trước chuyến đi này)
không hề biết về An-ba-ni, thế nhưng giờ thì chúng tôi lại luôn hy vọng được
quay trở lại đây thêm một lần nữa.
Sau khi vượt qua biên giới và đến
được ngôi làng đầu tiên, chúng tôi bắt đầu nhìn thấy một vài người đi xe máy
phóng qua và Linh đã rất hớn hở nói với tôi rằng: “Em biết hết nhãn hiệu của mấy
cái xe này đấy, vì ở Việt Nam mọi người cũng đi những loại xe này mà.” Tôi cũng
thấy có khá nhiều điểm tương đồng giữa hai nước này và khá ngạc nhiên vì cách
Hungary không xa lại có một đất nước với nhiều điểm khác biệt đến thế. Thế rồi
chúng tôi đến thành phố lớn đầu tiên – Shkoder, nơi giao thông vô cùng hỗn loạn
nhưng cũng rất vui mắt: ô tô, xe máy, xe đạp và cả người đi bộ lao đến từ mọi
phía và rồi lại rẽ đi theo mọi ngả đường. Và hẳn các bạn còn nhớ, thứ đồ ăn vặt
mà tôi thích nhất ở Bosnia – bánh Burek cũng
được bán khá rộng rãi ở nhiều cửa hàng (Byrektore) ở đây với cái tên Byrek.
|
Đường đến thành phố Shkoder
|
|
Một trung tâm thành phố Shkoder
khá hiện đại
|
Sau khi dừng chân ăn trưa, chúng tôi lại tiếp tục đạp xe xuống phía Nam
trên con đường khá bằng phẳng, vừa đi vừa ngắm cảnh núi non ở phía Đông của con
đường. Trời dần tối và chúng tôi dừng lại ở một ngôi làng nhỏ và khá nghèo có
tên Balldreni. Một anh thanh niên đã chạy tới chỗ chúng tôi chỉ sau đó vài phút
và mời chúng tôi về nhà anh ăn uống chút gì đó cho đỡ mệt. Chúng tôi muốn xin
anh nghỉ lại qua đêm nhưng anh từ chối vì nhà anh không có đủ chỗ. Mãi sau
chúng tôi mới biết rằng anh ngại nhà mình chật chội nên không dám mời chúng tôi
ngủ qua đêm trên ghế sofa của nhà mình.
Cuối cùng chúng tôi nghỉ lại nhà anh đêm đó và được nghe những câu chuyện về
gia đình anh, trong khi được thiết đãi như vua và hoàng hậu. Vợ chồng anh sang
Đức xin tị nạn với hai bàn tay trắng, không bằng cấp và không nói được ngôn ngữ
bản địa. Hai vợ chồng cố gắng làm việc chăm chỉ và có được những người bạn Đức
rất tốt bụng. Thế nhưng, sau 14 tháng bám trụ, đơn xin tị nạn của họ bị bác bỏ
với lý do là ở An-ba-ni không hề có chiến tranh. Những người bạn Đức đã ôm vợ
chồng anh mà khóc nức nở trong ngày từ biệt. Giờ đây, đôi trẻ đã quay trở về
quê nhà, sống trong cảnh nghèo khó nhưng với tấm lòng nhân hậu, họ không bao giờ
muốn làm điều gì tổn hại đến ai. Một câu chuyện khiến chúng tôi rất cảm động…
Thủ đô Tirana là một thành phố
khá sôi động, đặc biệt là khi lên đèn: mọi người thích đi bộ trên phố, ăn vài
món đường phố, gặp gỡ bạn bè ở các quán cà phê. Bản thân thành phố này không thực
sự đẹp nổi bật, nhưng chúng tôi rất thích không khí nhộn nhịp nơi đây, vì nó rất
giống với những thành phố lớn ở Việt Nam.
|
Một trong những đồng minh rất mạnh
của Skanderbeg chống lại đế chế Ottomans: Lãnh tụ János Huynyadi của Hungary.
|
|
Anh hùng dân tộc: Skanderbeg, người
đã nhiều lần cùng với những đồng minh của mình chống lại đế chế Ottomans một
cách thắng lợi. Dù vậy, An-ba-ni vẫn bị đế chế Thổ xâm lược trong 481 năm.
|
Nơi tổ chức tiệc cưới. Người An-ba-ni khẳng định rằng mình là con cháu của người Illyrian và điều này được họ thể hiện rất nhiều qua các kiến trúc xây dựng.
|
Chúng tôi men theo một con đường
nhỏ để đến Durres, một trong những thành phố lâu đời nhất của An-ba-ni. Dừng lại
và hỏi xin người dân địa phương cắm trại trong vườn và chúng tôi gặp chú
Bashkim: một người đàn ông của gia đình, bố của một cô con gái rất giỏi tiếng
Anh và chính em là người đã thông dịch qua điện thoại để mời chúng tôi về nhà
mình. Chú Bashkim lái xe đằng trước,
chúng tôi đạp xe theo sau, đau khổ một nỗi là đường về nhà chú lại ngược với đường
chúng tôi sẽ đi tiếp. Thế là dù khá buồn nhưng chúng tôi đành ngậm ngùi đạp xe
tiếp, sau khi được chú thông báo là nhà còn cách đây 12km nữa. Bù lại, gia đình
chú tiếp đón chúng tôi vô cùng nhiệt tình và khiến chúng tôi cảm thấy như đang
về thăm nhà. Gia đình Hồi giáo này đã đưa chúng tôi đi thăm quan khắp thành phố
Durres, nấu cho chúng tôi những món ăn truyền thống của nước họ và chúng tôi
cũng học được rất nhiều về An-ba-ni.
|
Bữa tối ở nhà chú Bashkim: bánh
byrek tự làm, súp gà, phô-mai, o-liu, cà tím muối, rau xanh và sữa chua.
|
Chúng tôi ở lại vài ngày với gia đình chú Bashkim vì Linh thấy hơi mệt và sau đó chúng tôi cũng không đạp xe thêm quá xa: Chúng tôi đi về phía Nam của thành phố Durres và nghỉ ở một khu cắm trại tư nhân. Thật là thích thú vô cùng khi cắm trại ngay sát biển và còn tranh thủ bơi 1 vòng trước khi lên đường vào sáng hôm sau.
|
Gia đình chú Bashkim
|
|
Hai chiếc xe cũng rất thích nơi
này
|
Những ngày tiếp theo, chúng tôi
đã có cơ hội được đến thăm 2 trong số những thành phố đẹp nhất An-ba-ni…
(Còn nữa…)
Péter
Một bài hát An-ba-ni cho những
fan hâm mộ Eurocup:
No comments:
Post a Comment