2016/10/15

Những ngọn núi đen ở Montenegro

Ngày 4-7 tháng 9 năm 2016, ngày đạp xe thứ 22-25, 178 km

Đã rất nhiều lần chúng tôi đề cập đến Liên Bang Nam Tư cũ và quá trình sụp đổ của nó. Nhưng Montenegro lại có một cách khá riêng biệt để tách ra khỏi Liên bang này. Năm 2006, người dân Montenegro sau một cuộc trưng cầu dân ý đã lựa chọn được trở thành một quốc gia độc lập mà không cần đến một tiếng súng đạn hay cuộc chiến tranh nào. Nguyên nhân là do trước đây Montenegro là đồng minh duy nhất của Séc-bi-a trong chiến tranh Nam Tư cũ.

Chúng tôi hình như hơi phấn khích quá khi vừa vượt qua biên giới vào Montenegro
Đất nước này có những ngọn núi hùng vĩ và những bãi biển đẹp như thiên đường. Nhưng cảnh tượng đẹp nhất thì phải kể đến Vịnh Kotor, một trong những vịnh biển đẹp nhất thế giới. Trên đường đạp xe dọc theo bờ vịnh, chúng tôi đã nhiều lần chết lặng vì vẻ đẹp của tự nhiên và tự nhủ rằng, những con vịnh khác trên thế giới sẽ phải rất rất đặc biệt thì mới đánh bật được vị trí của vịnh Kotor trong lòng chúng tôi.
Vịnh Kotor

Đạp xe trong vịnh Kotor
Vịnh Kotor được bao quanh bởi những dãy núi cao và dốc đứng, với thành phố Kotor là điểm cực Nam, nơi đã từng là một pháo đài trọng yếu của Montenegro. Con vịnh được những ngọn núi bảo vệ khiến cho những cuộc tấn công từ đất liền đều vô hiệu, và những âm mưu xâm lược từ phía biển cũng bị chặn đứng bởi vòng pháo đài kiên cố xây trên đỉnh núi.
 
Dạo quanh khu phố cổ Kotor với tận 2 Linh
Phong cảnh tuyệt đẹp ở Kotor

Chúng tôi cũng cán mốc 1000 km đạp xe ở đây. Yay!
Montenegro trong những năm trở lại đây đã trở thành một nơi thu hút khách du lịch bởi những bãi biển tuyệt đẹp. Biết rằng khó có thể xin ở nhờ được nhà người dân địa phương giữa thành phố đông đúc này, chúng tôi chủ động nghỉ qua đêm trong một khách sạn trong khu phố cổ và một khu cắm trại tư nhân gần Petrovac.


Petra là người Séc-bi-a, anh ấy làm việc thời vụ ở khu cắm trại này vào mùa hè và trên những con tàu chở hàng trên sông vào mùa đông. Anh cho chúng tôi ở trong một chiếc xe cắm trại chuyện dụng mà không lấy tiền.

Chúng tôi rất thích được khám phá ra những nơi chốn đẹp và hoang sơ như thế này. 
Cà phê sáng

Đạp xe xuống phía Nam, có hai lựa chọn để đến được với thủ đô Podgorica: một là đi dọc theo những ngọn núi dốc đứng hiểm trở, hai là đi đường bằng phẳng hơn nhưng sẽ phải đi qua một đoạn hầm đường bộ dài 13 km. Chúng tôi quyết định chọn cách thứ hai vì những ngọn núi đen kia dường như bất khả thi để đạp xe qua. Nhưng rồi một tay cua-rơ người Séc-bi-a mà chúng tôi tình cờ gặp trên đường đã cung cấp một thông tin quan trọng: xe đạp không được phép đi vào hầm đường bộ bởi nguy cơ ngạt khí từ khói xe. Thế là chúng tôi đành bỏ lại thủ đô sau lưng...

Phong cảnh làng quê thanh bình của Montenegro
Lần duy nhất chúng tôi được trải nghiệm một Montenegro thực sự, nơi không chật kín khách du lịch là khi chúng tôi đi rất xa khỏi biển. Giá cả dần dần hạ xuống, người dân thân thiện hơn và chúng tôi lại có dịp được cắm trại trong nhà kho của một gia đình địa phương. Cậu con trai 7 tuổi của nhà họ rất hóm hỉnh và là nhà phiên dịch cho chúng tôi và bố mẹ cậu, dù cậu chỉ tự học tiếng Anh từ Youtube. Và thế là chúng tôi lại tiến gần hơn đến biên giới của quốc gia tiếp theo, An-ba-ni-a.
                                            
(Còn nữa...)
Péter



No comments:

Post a Comment