2016/10/12

Dubrovnik – vitamin “biển” bán với giá trên trời

Rời ngôi nhà xinh xắn của vợ chồng bác Mlini tốt bụng ở Hutovo, chúng tôi tiếp tục lên đường, tiến về Dubrovnik, một trong những điểm đến mà vợ chồng tôi mơ ước được ghé thăm từ lâu. Điều đó đồng nghĩa với việc, chúng tôi sẽ quay lại Croatia lần thứ hai trong hành trình này. Con đường thực hiện ước mơ thì thường không trải hoa hồng, thế nên đường đến Dubrovnik cũng không hề dễ dàng. 5-6 km đầu tiên của ngày đạp xe hôm đó hoàn toàn là dốc núi dựng đứng không một bóng người, chỉ lác đác vài mái nhà thấp thoáng xa xa.
                                                        


Trong cái nóng oi bức, chúng tôi khá vất vả mới vượt qua được chặng này và ra đến đường quốc lộ bằng phẳng hơn. Càng gần đến biển, đường lại càng xuống dốc và khá dễ dàng, chúng tôi nhanh chóng tới với bờ biển Stola, Croatia. Sau 2 tuần đạp xe, cuối cùng chúng tôi cũng được thưởng thức bữa trưa ngay trước biển, nhìn cá lội tung tăng và hưởng làn gió biển mát rượi.



Sau bữa trưa, chúng tôi lại tiếp tục tiến về Dubrovnik. Thỉnh thoảng lại có một con dốc dài hiện ra và tôi thì vừa đạp xe vừa run cầm cập. Chuyện là, tôi vốn sợ độ cao và con đường từ núi xuống biển thì vô cùng đáng sợ khi một bên là vách núi dựng đứng, và sâu ở phía dưới kia là đại dương mênh mông, gió biển thổi mạnh khiến xe của tôi chao đảo và cả người thì ướt đẫm mồ hôi vì căng thẳng.
                                                                                    
                                        
Ngày hôm sau, chúng tôi đã có một trải nghiệm không vui vẻ gì ở Dubrovnik. Chúng tôi đến nơi vào giữa buổi sáng, thế mà thời tiết đã rất nóng nực và tất cả các ngả đường thì chật kín khách du lịch. Vòng quanh thành phố hơn 1 tiếng đồng hồ mà không thể tìm được một chỗ gửi xe đạp nào, chúng tôi đành đánh liều vào hỏi nhờ các anh lính cứu hoả, và may mắn thay, các anh vui vẻ đồng ý trông xe giúp để chúng tôi rảnh tay đi bộ thăm quan thành phố.



Dubrovnik vốn dĩ tuyệt đẹp, nhưng nét đẹp của nó đã rơi vào tay những người làm kinh doanh du lịch nơi đây, và thế là cả thành phố đã trở thành một khu tổ hợp bão hoà của những dịch vụ đắt tiền. Rất khó để bắt gặp một người dân địa phương nào trên đường, bởi họ đều đã bán hoặc cho thuê những ngôi nhà, những mảnh vườn, những ki-ốt mặt đường của mình và đến sinh sống ở nơi khác ít khách du lịch hơn. Tỉ lệ nghịch với độ xuống dốc của đường đi là giá cả của tất cả các mặt hàng ở vùng biển này. Chúng tôi cảm thấy khá là vô lý vì phải mua một món đồ ăn với giá đắt gấp đôi, gấp ba so với bên kia biên giới, cách đó vài chục cây số. Đó là mặt trái của những tụ điểm du lịch nổi tiếng mà những phượt thủ nghèo như chúng tôi chẳng muốn trải nghiệm chút nào.



Sau gần hai giờ đồng hồ đi bộ thăm khu phố cổ được bao bọc bởi bức tường thành kiên cố, chúng tôi quyết định rời đi vì không thể thấy được gì nhiều ngoài những đoàn khách du lịch đông nghìn nghịt, những quầy hàng lưu niệm và những chiếc vé vào cửa thăm quan với giá bằng số tiền chúng tôi có thể mua được thức ăn cho 5 ngày. Một điểm đến không thích hợp chút nào với tinh thần của chuyến đi “du lịch như một người bản địa”, bởi lẽ chính những người dân bản địa thực sự cũng đã bỏ thành phố này mà đi.



Nhưng chúng tôi đã không thể đi được xa bởi tôi bắt đầu thấy đầu óc quay cuồng, người nóng hầm hập và chân tay cứ bủn rủn cả ra. Tôi bị cảm nắng! Péter để tôi ngồi nghỉ dưới bóng cây và chạy đi tìm người giúp đỡ. Gần 40 phút sau, anh tìm thấy một phòng trưng bày nghệ thuật, nơi một hoạ sỹ thân thiện đã giúp chúng tôi liên hệ tìm chỗ ngủ ở một khu cắm trại cách Dubrovnik hơn 10 km. Không suôn sẻ cho lắm là đêm đó gió thổi rất mạnh khiến tôi không tài nào ngủ được và vì thế, không cảm thấy khoẻ khoắn hơn vào sáng hôm sau. Dù vậy, chúng tôi vẫn cố gắng lên đường và chỉ đi được khoảng 5-6 km thì tôi gục hẳn. Péter lại chạy đi tìm chỗ cho tôi nằm nghỉ và may mắn là chúng tôi được một cặp vợ chồng cho nghỉ lại qua đêm ở tầng một nhà họ. Nghỉ ngơi một đêm, sáng hôm sau, tôi đã khoẻ khoắn hơn và sẵn sàng để tiếp tục hành trình. Tạm biệt Dubrovnik, chúng tôi lại lên đường tiến về Montenegro, nơi có một trong những vịnh biển đẹp nhất thế giới – Vịnh Kotor.

(Còn nữa...)


Linh

No comments:

Post a Comment