2017/01/12

Sri Lanka 01: Một thế giới hoàn toàn mới ở Ấn Độ Dương...

128 km
24/11–10/12/2016

Colombo


Chuyến bay của chúng tôi khởi hành từ thành phố Shiraz, Iran và chúng tôi cứ ngỡ điểm đến là Dubai, nhưng hoá ra lại có một vài bất ngờ nho nhỏ. Đầu tiên thì chuyến bay rung lắc liên tục vì có quá nhiều lần máy bay đi vào vùng nhiễu động khiến chúng tôi cứ phải túm chặt lấy hàng ghế phía trước mặt. Chúng tôi chưa bao giờ gặp phải một chuyến bay rung xóc nhiều như vậy. Tiếp theo, sân bay nơi chúng tôi nối chuyến lại là Sharjah, một sân bay dành cho các chuyến bay giá rẻ khá là nhỏ và không sạch sẽ ở Các tiểu Vương quốc Ả rập Thống nhất. Nó giống như một trại tị nạn hơn là sân bay lớn nhất thế giới mà chúng tôi cứ tưởng rằng mình sẽ được ghé thăm ở Dubai.
Một ngôi đền thờ Phật ở Colombo


Chúng tôi hạ cánh xuống Colombo lúc 3 giờ sáng và may mắn là tất cả hành lý đều được chuyển đến nguyên vẹn. Phải mất hơn 3 giờ đồng hồ để chúng tôi lắp lại các phần đã tháo rời của hai chiếc xe đạp. Rời sân bay vào buổi sáng, chúng tôi thấy mình như đang ở một thế giới hoàn toàn khác, nơi mà người ta đi bên trái đường, ôi trời ơi! Khắp mọi nơi là dừa, xoài và đu đủ. Trời nóng nực kinh khủng! Cơm chiên, mỳ xào và đồ ăn cay được tìm thấy ở mọi ngõ ngách và người dân thì luôn tươi cười với chúng tôi. Thật là dễ thương quá! Tôi yêu đất nước này mất rồi!
                                                          

Những ngày đầu tiên ở Sri Lanka, chúng tôi ở cùng với gia đình của Alifya. Chúng tôi gặp nhau cách đây không lâu, khi cô ấy đang đạp xe vòng quanh châu Âu và có ghé thăm thành phố Győr quê tôi. Cô ấy là người Ấn Độ, nhưng là một trong các thế hệ được sinh ra và lớn lên ở Sri Lanka. 80% dân số Sri Lanka là người Singhala, số còn lại là người Tamil (là một nhóm người thiểu số Ấn Độ). Gia đình Alifya lại theo đạo Hồi, thế nên họ là những người thiểu số trong nhóm những người thiểu số ở đây.


Vở kịch nói tái hiện các thời kỳ lịch sử của Sri Lanka


Alifya cũng gợi ý nhiều hoạt động văn hoá nghệ thuật trong suốt thời gian chúng tôi ở Colombo. Đó là cách mà chúng tôi biết đến một vở kịch nói đậm chất văn hoá, lịch sử, giúp người xem có một cái nhìn tổng quát về lịch sử cận đại của Sri Lanka suốt 30 năm nội chiến và cả thời kỳ sơ khai của quốc gia này. Cuộc nội chiến mới chỉ kết thúc gần đây, vào năm 2009. Trong suốt thời kỳ đen tối đó, rất nhiều lần người Singhala và Tamil đã xung đột và thảm sát lẫn nhau. Điển hình là trong một cuộc giao tranh, hàng trăm cảnh sát đã bị giết hại đẫm máu dù họ đã thiện chí từ bỏ vũ khí để giải hoà...




Quận Pettah ở Colombo


Ngôi nhà của Alifya là điểm đến của rất nhiều loài chim vào sáng sớm.

Chúng tôi cũng ghé thăm bãi biển, nơi tôi thoả thích ngụp lặn trong những cơn sóng khá lớn. Tuy nhiên, câu chuyện diễn ra trên đường chúng tôi đi bộ ra biển lại thú vị hơn nhiều. Chuyện là, chúng tôi đang đi bộ tìm đường ra bãi biển thì có một người đàn ông vô cùng thân thiện tiến lại gần bắt chuyện và mời chúng tôi đến thăm 1 ngôi chùa thờ Phật ở ngay gần đó. Chúng tôi hơi nghi ngờ nên đã cẩn thận hỏi xem mình có phải trả tiền để vào thăm chùa hay không. Ông ta khẳng định: “Không! Chùa không bán vé vào cửa!”. “Ông có chắc không vậy? Vì chúng tôi không mang theo tiền đâu.” “À, sau khi thăm thì các bạn có thể quyên góp chút tiền cho chùa...”. Chúng tôi đã không ghé thăm ngôi chùa đó!
Một lúc sau, một người đàn ông khác ngỏ ý muốn dẫn đường cho chúng tôi ra đến bãi tắm và sau cùng thì muốn chúng tôi trả tiền cho sự giúp đỡ đó. Theo như lời ông nói thì cả một gia đình nghèo khó đang trông chờ vào mình. Hừm, đây không phải là Iran nữa rồi. Tất cả mọi người đều nhăm nhăm vào túi tiền của bạn và họ cũng chẳng giúp đỡ bạn một cách vô tư nữa...
                                                                                                     
Colombo – Warakapola, 63 km


Chúng tôi đạp xe tiến dần vào trung tâm của đảo quốc này và đường thì càng ngày càng dốc hơn xuyên qua những khu rừng già. Đường quốc lộ khá ồn ào và bụi bặm, nhưng chỉ cách đó vài cây số, khung cảnh thật đẹp và yên tĩnh với những hàng dừa, cánh đồng lúa và những đàn trâu bò đang nhởn nhơ gặm cỏ. Đêm đó, chúng tôi nghỉ lại nhà của một cô gái Hàn Quốc rất dễ thương và mến khách (cộng đồng lướt sô-fa Couchsurfing). Cô ấy sang Sri Lanka để dạy tiếng Hàn quốc cho những người địa phương muốn đi xuất khẩu lao động sang Hàn Quốc.


Ngôi nhà xinh xắn của Guyri ở Warakapola


Một phù đồ Phật (nơi chứa 1 phần xá lị của Đức Phật)

Bàn thờ Phật

Warakapola – Kandy, 59 km



Đường đi đã dốc hơn rất nhiều và trời thì vô cùng oi bức khiến chúng tôi dù đã cố gắng cũng không thể uống bù đủ nước vì mồ hôi cứ túa ra ướt đẫm áo. 3 cây số cuối cùng trước khi chúng tôi tìm đến được nhà của 1 thành viên trong mạng lưới phượt xe đạp có lẽ là quãng đường khó khăn nhất. Anh chủ nhà đón chúng tôi với một tách trà và một bữa tối rất ngon miệng, sau đó thì anh "nhẹ nhàng" yêu cầu chúng tôi trả tiền đồ ăn. Chiếc giường mà anh chuẩn bị cho chúng tôi đã khá ọp ẹp và các thanh giát giường thì đã gẫy gần hết. Chúng tôi cũng chẳng thể dùng nhà vệ sinh vào buổi tối và anh ta chỉ đề cập đến vấn đề tiền nong sau khi chúng tôi đã ăn uống xong xuôi. Không ổn chút nào và không đẹp chút nào! Chúng tôi quyết định dựng lều trên tầng 2, ngay trước cửa căn phòng tiện nghi mà anh cho khách du lịch thuê trên Airbnb. Sáng hôm sau, chúng tôi chuyển đến một khách sạn rẻ tiền gần trung tâm...
Thành phố Kandy


Khi đến Kandy, chúng tôi cũng chợt nhận ra là ý tưởng xin visa điện tử sang Ấn Độ không hề khả thi cho hành trình của mình. Lý do là, visa điện tử chỉ có thời hạn 30 ngày, không được gia hạn thêm và chỉ được chấp nhận ở một số sân bay nhất định ở Ấn Độ. May mắn là, chúng tôi tìm thấy một văn phòng cấp visa ở Kandy và chúng tôi quyết định làm đơn xin visa ở đó. Một điều phát sinh là sau khi nộp đơn, chúng tôi buộc phải quay lại thành phố này sau 10 ngày để lấy visa. Thế là chúng tôi phải thay đổi hành trình một chút, thay vì đạp xe, chúng tôi sẽ đi phượt 10 ngày vòng quanh vùng cao nguyên Sri Lanka bằng phương tiện công cộng.

Chúng tôi đã kể với các bạn là mọi người ở đây ăn bằng tay chưa nhỉ?

Kandy – Hatton

Sáng thứ Hai, sau khi nộp hồ sơ xin visa xong xuôi, chúng tôi gửi xe đạp lại nhà của một người bạn, mượn thêm một chiếc túi du lịch và bắt tàu hoả đi Hatton. Chuyến tàu khởi hành chậm gần 1 tiếng, thế nên chúng tôi đến nơi lúc gần 9 giờ tối mà chưa hề đặt chỗ ở khách sạn nào cả. Sau vài nỗ lực tìm kiếm, chúng tôi vẫn chưa tìm được phòng nghỉ nào vừa túi tiền. Một người lái xe tuk-tuk (xe ba bánh chạy bằng động cơ) nói rằng anh ta biết chỗ nghỉ rẻ tiền và muốn đưa chúng tôi đến đó. “Bọn tôi có phải trả tiền anh không đấy?” “Ôi giời, cứ lên đi, tôi giúp!” Vòng vèo qua 2 khách sạn mà vẫn không tìm được phòng, chúng tôi càng bực mình hơn khi anh lái xe kỳ kèo đòi 200 Rupees (33.000 VND) tiền “chỉ đường”. Chúng tôi đã phải cãi nhau tay đôi với anh ta cho đến khi “người tốt bụng ham tiền” hậm hực bỏ đi vì không lấy được xu nào. Chúng tôi cố gắng mặc cả với chủ khách sạn và cuối cùng cũng được nhận 1 phòng khá sạch sẽ và tiện nghi để ngủ lại đêm đó với giá hợp lý.

Đồ ăn vặt được bán rong trên tàu

Hatton – Nuwara Eliya

Nói theo một cách khác, Nuwara Eliya là một “nước Anh thu nhỏ”. Thị trấn này có một khí hậu mát mẻ, dễ chịu với rất nhiều ngôi nhà kiểu Anh và nổi tiếng bởi những trang trại trồng trà trải dài bất tận. Chúng tôi đến thăm 2 nhà máy sản xuất trà và nhận thấy rằng công đoạn hái trà không được kiểm soát nghiêm ngặt. Những công nhân hái trà thay vì hái những búp trà có 3 lá, lại hái cho đến tận lá thứ 5-6. Thế nên sản phẩm đầu ra không có chất lượng cao. Trà được bán lại cho những công ty lớn hơn để đóng gói thành sản phẩm tư nhân, trong khi những loại trà cám, trà vụn được giữ lại và bán cho thị trường nội địa. Đó là lý do tại sao mà người dân địa phương thường pha trà với sữa, rất nhiều đường và hương liệu để mang lại một hương vị ngon hơn cho tách trà của mình.

Nước Anh thu nhỏ

Nuwara Eliya – Ella
              
Thị trấn Ella thực sự đã trở thành một cái bẫy du lịch cho khách nước ngoài với rất ít người bản địa. Cả trung tâm chỉ toàn là các quán bar, cà phê, nhà hàng với giá cả trên trời, với những câu khẩu hiệu sáo rỗng như: “Ăn. Uống. Cảm thấy hạnh phúc”. Thay vì lãng phí thời gian ở đó, chúng tôi đã bắt tàu quay ngược lại để đi leo núi, nơi có Lipton’s seat: quý ngài Lipton đã thường ngồi ở đó và ngắm nhìn những cánh đồng trà của mình. Dù dậy từ rất sớm để bắt đầu hành trình leo núi, chúng tôi chỉ đến nơi vào lúc 10 giờ sáng, khi mà mây đã sà xuống và che chắn hết mọi tầm nhìn và cảnh đẹp phía dưới. Thôi thì đích đến không quan trọng bằng hành trình, thế là chúng tôi lại tiếp tục lên đường khám phá bờ biển phía Nam của quốc đảo xinh đẹp nằm giữa Ấn Độ Dương này...


 Thực đơn với tên và hình ảnh các món ăn ở Sri Lanka
Đâu đâu cũng là trà

                         
Thưởng trà cùng quý ngài Lipton

Ngắm cảnh từ trên tàu 

Péter

1 comment: