2017/01/01

Iran 05: Lời tạm biệt được viết từ những sa mạc lạnh giá...

369 km

11-24/11/2016

Yazd – Farashah


Buổi sáng ngày chúng tôi rời thành phố Yazd, có cái gì đó không ổn vì chúng tôi cảm thấy rất mệt mỏi và chẳng có tí động lực nào để đạp xe. Dù rằng đường có hơi dốc 1 chút nhưng chắc chắn là có lý do gì khác khiến cho chúng tôi cảm thấy không khoẻ chút nào. Thế là sau 37 km nỗ lực, chúng tôi dừng lại tìm chỗ nghỉ đêm ở thị trấn nhỏ Farashah. Một gia đình rất hiếu khách đã đưa chúng tôi đến căn nhà vườn của họ và cho phép chúng tôi nghỉ lại đó một mình bao lâu tuỳ ý.
Farashah

 
Farashah - ?


Chúng tôi khởi hành hơi muộn và khá chật vật với các con dốc. Sau gần 25 km, chúng tôi dừng lại nghỉ ngơi một chút ở một ngôi làng khá lụp xụp. Những người phụ nữ Hồi giáo trùm kín người và ngồi bệt xuống bất cứ chỗ nào trên con đường làng bụi mù. Chúng tôi thì còn mải thưởng thức những quả lựu ngon chưa từng thấy, từ ngôi nhà vườn mà mình nghỉ lại đêm qua : những hạt lựu chín mọng và ngọt lịm. Đến cuối ngày, sau tổng cộng 70 km đạp xe, chúng tôi đã leo được đến đỉnh dốc ở độ cao 2625 m và hành trình thả dốc bắt đầu. Khoảng 5 giờ chiều, chúng tôi thì vẫn còn đang lao vun vút xuống dốc trong khi trời dần tối và lạnh buốt thế nên vợ chồng tôi quyết định dừng xe xin nghỉ lại ở một nhà thờ Hồi giáo địa phương. Đêm ấy chúng tôi ngủ trong cái gió rét 5-10 độ vì một vài ô cửa sổ của nhà thờ đã bị vỡ và chưa được thay mới.


? – Abarkuh



Chúng tôi đạp xe cả ngày xuyên qua sa mạc đá bằng phẳng. Chiều hôm đó, một cảnh sát đã giúp chúng tôi có được một căn phòng miễn phí tại một nhà nghỉ truyền thống ở khu phố cổ của Abarkuh. Chúng tôi đi vòng quanh trung tâm thành phố để tìm hiệu thuốc vì chúng tôi cần mua thuốc trị nhiệt miệng và kem cạo râu. Chúng tôi cuối cùng cũng tìm thấy hiệu thuốc và hơn cả mong đợi, người quản lý ở đó không hề muốn lấy tiền từ chúng tôi. Cô ấy khẳng định rằng tất cả những người nước ngoài, một khi đã đến thăm Iran, sẽ đều được miễn phí ở hiệu thuốc của mình. Không thể tin nổi! Chúng tôi sau đó quyết định sẽ ở lại thêm một ngày nữa ở thành phố này và lại một lần nữa, cô dược sỹ mới quen lại gây sửng sốt khi tuyên bố mình đã trả tiền phòng khách sạn cho chúng tôi thêm một ngày nữa. Chuyện gì đang diễn ra???
Nhà nghỉ truyền thống


Hiệu thuốc
Kho trữ đá lạnh ở giữa sa mạc
Toà nhà có thiết kế điều hoà không khí tự nhiên
Abarkuh – Surmaq

Một ngày đạp xe khá dễ dàng vì quãng đường không dài và chúng tôi được mời nghỉ lại ngay lập tức khi vừa gõ cửa một gia đình nọ. Họ hoá ra lại là một gia đình người Afghanistan nhập cư sang Iran từ những năm 2000. Họ tiếp đãi chúng tôi vô cùng chu đáo, những người lương thiện nhất bạn có thể gặp trong đời. Ba cậu con trai và hai cô con gái của gia đình họ cũng thật là lễ phép và ngoan ngoãn, chúng tôi rất hân hạnh khi gặp được gia đình này!

Mỳ xào!
Surmaq – Safashar

Sau vài kilômet, Linh bắt đầu thấy hơi kiệt sức, thế nên tôi đã thu xếp để hai chúng tôi và hai chiếc xe được yên vị trên một chiếc xe khách và chỉ 1 giờ sau đó, chúng tôi đã hoàn thành quãng đường đạp xe thường nhật. Ở Safashar, tôi đang hỏi một người đàn ông xem anh ta có biết ai nói được tiếng Anh ở thành phố này không thì anh ta đã ngay lập tức mời chúng tôi về nhà mình. Hai anh em Iman (30) và Reza (34) không muốn lập gia đình vì còn muốn tận hưởng cuộc sống độc thân vui vẻ. Tối hôm đó, chúng tôi đi đến một bờ sông cùng với mấy người bạn của hai anh và cùng nhau nói chuyện, uống trà, hút shisha, thật vui làm sao!

Safashar – Saadatshar

Một ngày đạp xe với đủ loại địa hình đa dạng: vài cây số leo dốc, rất nhiều đoạn thả dốc, gió cản và cả một hầm đường bộ cấm xe đạp nữa. Ở cửa hầm, một người lái xe tải đã dừng lại và ra hiệu cho chúng tôi cứ đi vào hầm trước, còn chú ấy thì sẽ đi chậm phía sau để chặn dòng xe đang lao tới. Thế là chúng tôi an toàn vượt qua đoạn hầm ấy. Thật là một người tốt bụng! Tối ấy, chúng tôi được gia đình một cặp vợ chồng giáo viên nghỉ hưu đưa về nhà nghỉ lại và mọi chuyện đều tốt đẹp cả.

Saadatshar – Marvdasht

Chúng tôi đạp xe đến thăm khu tàn tích Persepolis của nền văn mình Ba Tư cổ từ 2500 năm trước. Một điều khá bực mình là vé vào cửa cho người dân bản địa chỉ là 30.000 Rials (19.000 VND) còn vé cho khách nước ngoài thì lại là 200.000 Rials (125.000 VND). Tôi coi đây là một động thái phân biệt chủng tộc! Đêm ấy, chúng tôi được gia đình một kỹ sư cho ngủ nhờ và anh đã chia sẻ những câu chuyện khá thú vị nhờ vốn tiếng Anh rất tốt của mình.

Marvdasht – Shiraz
Ở Shiraz, hai ngày đầu tiên chúng tôi ở nhờ trong căn hộ khá tiện nghi và thoải mái của Mohamed. Chúng tôi cũng được trải nghiệm một cuối tuần thực sự theo cách của người Iran: các gia đình tụ tập ở một ngôi nhà vườn, cùng nhau ăn uống, trò chuyện thật vui vẻ. 

Bên trong nhà thờ hồi giáo có tên "Hoàng đế của ánh sáng"

 

Ba ngày tiếp theo, chúng tôi chuyển đến một căn hộ còn tiện nghi hơn của Amin. Anh ấy đã giúp chúng tôi tìm được chỗ đổi tiền và xin được hai chiếc hộp chuyên dụng để đóng gói xe đạp cho chuyến bay sắp tới đến Sri Lanka.    



Ở sân bay Shiraz, ngay trước chuyến bay rời Iran, chúng tôi lại tình cờ gặp gỡ với người quản lý sân bay, đồng thời là một thành viên tích cực của cộng đồng “lướt sô-fa Couchsurfing” và “Warmshowers”, và tất nhiên cũng là một người ham mê đạp xe. Chú ấy đã đi cùng chúng tôi qua tất cả các cửa kiểm soát an ninh và check-in để đảm bảo rằng mọi việc đều diễn ra thuận lợi với hai chúng tôi. À, và chúng tôi tất nhiên lại được chú mời uống trà!
Iran là như vậy đó! Chính xác như những gì diễn ra ở sân bay ngày hôm đó. Chúng tôi sẽ nhớ, rất nhớ đất nước này và những con người tốt bụng, hiếu khách và thậm chí quên mình vì khách mà chúng tôi đã gặp. Từ những ngày đầu tiên khi mới đặt chân đến, chúng tôi đã được sống trong tình yêu thương và lòng tốt của những con người nơi đây. Có những khi gặp khó khăn, trở ngại trên đường, lại là những người dân Iran giang tay cứu giúp và khiến cho những tháng ngày trên đất Ba Tư của chúng tôi thật sự khó quên và đẹp như mơ. Cảm ơn Iran! Chúng tôi sẽ làm tất cả những gì có thể để thế giới này có một cái nhìn khác về các bạn, một đất nước tuyệt vời mà bấy lâu nay phải gánh chịu bao tiếng xấu từ truyền thông. Chúng tôi mang ơn các bạn!


Péter


No comments:

Post a Comment