09/01/2017 – 23/01/2017
Như đã đề cập trong bài viết trước, kể
từ khi đến thành phố Mangalore,
chúng tôi đã được những người chơi bộ môn đạp xe lo cho chỗ ăn ở, nghỉ ngơi suốt
dọc bờ Tây Ấn, cho đến tận thủ đô Mumbai. Câu chuyện bắt đầu hoàn toàn tình cờ
khi chúng tôi đang dừng ở vệ đường để nghỉ ngơi thì một chiếc xe bỗng dừng lại
ngay phía trước. Người lái xe tiến gần về chúng tôi và hỏi: “Các bạn đi du lịch
bằng xe đạp đấy à? Có cần giúp đỡ gì ở Mangalore không? Chúng tôi có một cộng đồng
những người đạp xe rất lớn mạnh ở đó. Để tôi giới thiệu các bạn cho họ nhé!”.
Thế là vài ngày sau, chúng tôi đến với thành phố này với một tâm thế vô cùng
thoải mái vì biết rằng, một căn hộ chung cư tiện nghi ở một toà nhà 23 tầng
đang chờ đợi mình đến nghỉ ngơi vài ngày. Anh Joel là một thành viên tích cực của
câu lạc bộ này và ngay sau khi nghe hội trưởng thông báo về chuyến viếng thăm của
chúng tôi, anh đã ngay lập tức liên hệ để mời chúng tôi về ở một trong 5 căn hộ
sang trọng mà mình đứng tên. Chúng tôi được phép mỗi ngày chuyển sang một căn hộ
mới để thay đổi không khí, nhưng để cho đơn giản, chúng tôi chỉ chọn nghỉ lại 2
đêm ở 1 chỗ mà thôi.
| Toà nhà chung cư nơi chúng tôi nghỉ lại ở Mangalore |
Trong khoảng thời gian ở thành phố này,
hai chiếc xe của chúng tôi được chăm sóc, bảo dưỡng bởi những thợ lành nghề.
Ngày chúng tôi rời đi, cả một nhóm các thành viên đạp xe đã có mặt đúng giờ để
tiễn chúng tôi gần 15 cây số. Chúng tôi thực sự vô cùng kinh ngạc về niềm đam
mê đạp xe của những doanh nhân/nhân viên văn phòng và bác sỹ ở đây. Sáng nào họ
cũng dậy từ 4 rưỡi - 5 giờ sáng để đạp xe 25-30 cây số, sau đó nhanh chóng quay
về nhà để sửa soạn đến cơ quan. Ngày Chủ nhật hàng tuần, họ cùng nhau đạp xe một
quãng đường dài hơn trăm cây số và các thành viên thì vô cùng gắn bó với nhau. Là
những người yêu thích xe đạp, chúng tôi cảm thấy rất tự hào khi được gặp gỡ những
con người rất đáng trân trọng này ở Ấn Độ.
Rời Mangalore, đến
Manipal, chúng tôi gặp gỡ với một tầng lớp mới, lần đầu xuất hiện trong cuộc
hành trình này: những du học sinh ở những trường đại học danh giá bậc nhất Ấn Độ.
Chủ nhà Couchsurfing (mạng lưới lướt-sôfa) của chúng tôi là 2 cậu sinh viên y
khoa năm 2 người Malaysia. Họ sống trong một khu ký túc xá vô cùng sang trọng với
bể bơi ngoài trời và những chuỗi nhà hàng, cà phê sang chảnh xung quanh. Họ
cũng có một đầu bếp riêng, hàng ngày đến nấu ăn và dọn dẹp để họ có thể tập
trung tối đa vào việc học. Mỗi người ở trong một phòng riêng, với ban công, điều
hoà nhiệt độ và phòng tắm khép kín. Chúng tôi, 2 người dành nhiều năm học tập ở
châu Âu đã vô cùng ghen tỵ khi thấy được đời sống sinh viên quá đỗi cao cấp của
họ.
| Khu ký túc sang trọng của sinh viên ngoại quốc |
Chúng tôi cũng tổ chức sinh nhật lần thứ
28 của tôi bằng một bữa ăn thịnh soạn sau khi thức dậy rất sớm để đi thăm chợ
cá ở cảng biển. Chúng tôi phải công nhận rằng, đã nhiều lúc chúng tôi quên mất
rằng mình đang ở Ấn Độ, vì quang cảnh xung quanh thật là giống với HongKong hay
Singapore. 3 ngày sau, Peter đón sinh nhật trên đỉnh của một ngôi đến Hindu thờ
thần Shiva ngay sát biển.
Ngày hôm sau, trên đường đến Gokarna,
chúng tôi và hai chiếc xe đạp đã được trải nghiệm lần đầu vượt sông bằng đò.
Chiếc đò đã giúp chúng tôi rút ngắn được quãng đường đạp xe tới gần 13 km.
Gokarna đã trở thành một thị trấn du lịch điển hình với các hàng quán đắt đỏ để
phục vụ nhu cầu của hàng trăm nghìn lượt khách nước ngoài. Họ tới đây để tham
gia các khoá thiền và yoga. Đêm đó chúng tôi cũng nghỉ lại tại một trung tâm
Yoga và thiền định ở một ngôi làng nhỏ, nơi mà người dân đã bắt đầu quen với sự
xuất hiện của những người khách nước ngoài vài năm trở lại đây. Nói một cách
khách quan, những người sáng lập của Shankar Prasad Foundation đã có rất nhiều
hoạt động thiện nguyện và làm sạch bờ biển, những họ cũng kiếm tiền một cách
triệt để từ những người nước ngoài ghé thăm. Ở đây, chúng tôi đã gặp rất nhiều
người đến để “tình nguyện” bằng cách tham gia dọn dẹp, nấu nướng và thu hoạch
mùa vụ giúp cho trung tâm, nhưng họ vẫn phải trả tiền cho chỗ ngủ và đồ ăn, thậm
chí cả nước nóng để tắm. Họ cũng phải trả tiền cho bất kỳ khoá học yoga hay thiền
định nào mà trung tâm này tổ chức. Thứ duy nhất miễn phí ở đây là hai lần thực
hành niệm chú tập thể vào buổi sáng sớm và buổi tối. Chúng tôi không thấy nó
thú vị vì thực sự không biết rõ nền tảng của nó là dựa trên đạo Phật hay đạo
Hindu.
| Đi đò qua sông |
Cuối cùng, sau bao mong đợi, chúng tôi
cũng đến được Goa, thiên đường biển của dân du lịch đến Ấn Độ. Chủ nhà của
chúng tôi là Toto, một người đã du lịch đến rất nhiều quốc gia và cuối cùng mua
một căn nhà nhỏ xinh ở thành phố này để tiếp đón những người khách du lịch ở khắp
nơi ghé thăm. Chúng tôi được Toto dẫn đi ăn một tua ẩm thực đường phố. Đây cũng
là lần đầu tiên mà chúng tôi thưởng thức đồ ăn lề đường mà không mảy may lo sợ
như mọi khi.
| Toto - bạn tốt của chúng tôi. Các bạn có để ý chiếc áo chú đang mặc không? |
Cả ngày hôm sau, chúng tôi dành nhiều giờ trên bãi biển, đọc sách, làm việc và bơi lội thoả thích như hàng ngàn người nước ngoài khác. Thú thật là chúng tôi rất nhớ những làng quê nhỏ xinh và yên bình...Rời ngôi nhà ấm cúng của Toto, chúng tôi tiếp tục hành trình tiến tới Panjim nơi Lata và John chào đón chúng tôi đến với căn biệt thự sang trọng của họ.
| Món cơm cá nổi tiếng ở Panjim |
Ngoại trừ những ngày vô cùng thoải mái tại căn nhà sang trọng, chúng tôi cũng
có những giờ phút vô cùng căng thẳng và lo lắng khi chờ kết quả xét nghiệm máu
của Peter. Chuyện là, hai ngày liên tục, cứ sáng sớm là Peter lại sốt cao mê
man, chúng tôi quyết định đến bệnh viện để khám. Tôi rụng rời chân tay khi bác
sỹ thông báo rằng rất có thể chồng tôi đã bị sốt xuất huyết hoặc sốt rét. Điều
đó đồng nghĩa với việc chúng tôi sẽ phải đặt vé máy bay quay trở về Hungary
ngay lập tức để điều trị. 30 phút chờ kết quả xét nghiệm là 30 phút dài và im ắng
đến đáng sợ và chúng tôi vỡ oà sung sướng khi cô y tá thông báo rằng kết quả “Âm
tính”. Peter chỉ bị nhiểm khuẩn và mất nước mà thôi. Cho đến lúc này thì chúng
tôi vẫn đang rất háo hức để khám phá Ấn Độ thêm nữa...
Linh
No comments:
Post a Comment