2017/07/11

Ấn Độ 05: Chúng tôi đã vượt qua. Có thích thú hay không? Đó lại là chuyện khác!

Trong chuyến đi này, chúng tôi đã được trải nghiệm cuộc sống như những người dân bản địa nhưng với những mức sống khác nhau…Có ngày, chúng tôi được mời nghỉ dưỡng miễn phí tại một khách sạn năm sao. Ngày hôm sau, chúng tôi lại cắm trại ngay cạnh chuồng bò trong vườn của một gia đình nông dân nghèo. Những điều kiện sống khác biệt này cũng thể hiện sự phân cấp giàu nghèo khắc nghiệt trong xã hội Ấn Độ. Trong bài viết trước, chúng tôi dừng chân vài ngày tại một trường tiểu học nghèo. Các bạn không thể đoán được điều gì đang chờ đón chúng tôi đâu…

Tháp Big Ben phiên bản Kolkata

Thời tiết đã khá hơn và cũng là lúc chúng tôi tạm biệt các thầy trò ở ngôi trường nghèo để tiếp tục hành trình. Vì đã đặt vé tàu tại Guwahati, thủ phủ của tiểu bang Assam, chúng tôi buộc lòng phải gấp rút đạp xe để đến nơi đúng hẹn.


Chủ nhà Couchsurfing ở Guwahati chào đón chúng tôi đến ở tại ngôi nhà bề thế, sang trọng nằm trong khuôn viên của một ngôi trường tư thục do chính ông làm hiệu trưởng. Vợ của ông thì cũng là giáo viên trong trường. Đó là một ngày nhiều cảm xúc. Buổi sáng, chúng tôi chào tạm biệt căn phòng xập xệ làm bằng các tấm tôn kim loại ghép vào nhau, tại ngôi trường mà các em học sinh chỉ có những cơ sở vật chất cơ bản nhất. Nửa ngày sau, chúng tôi đã đến với một thế giới khác: một ngôi nhà sang trọng, được trang trí bởi những thứ đồ lưu niệm mang về từ khắp nơi trên thế giới. Và người hầu của gia đình họ thì chăm sóc từng chút một cho chúng tôi, từ đồ ăn, quà vặt, trà chiều, dọn dẹp phòng ốc và mang vác hành lý. Cậu ta rất thích pha trà cho chúng tôi.

Tiết học thiền của các em học sinh

Khuôn viên trường 
Sự thành công của ngôi trường tư thục này là kết quả của nhiều năm cống hiến rất vất vả của gia đình ngài hiệu trưởng. Với nền móng tài chính vững chắc, gia đình họ đã sử dụng thế mạnh đó để cải thiện nền giáo dục, mang lại những điều kiện học tập tốt hơn cho học sinh và cũng đóng góp nhiều cho xã hội. Họ là thành viên của câu lạc bộ Lions, một tập hợp những mạnh thường quân giàu có, thường xuyên hỗ trợ các dự án giúp đỡ người nghèo trên khắp thế giới. Hai vợ chồng ngài hiệu trưởng đã truyền cảm hứng mạnh mẽ cho chúng tôi bởi những việc làm đầy tính nhân văn của họ.

Ở Guwahati không có gì quá nổi bật để chúng tôi đề cập trong bài viết này, ngoài thứ trà hảo hạng được trồng ở vùng Đông Bắc của thành phố này. Chúng tôi không đến thăm các vườn trà mà chính là trà đã được mang đến tận tay chúng tôi. Bên tách trà ngon, rất nhiều câu chuyện thú vị đã được kể và lắng nghe chăm chú. Nếu như trà Darjeeling được ví như sâm panh thì trà Assam có thể được coi như whiskey. Dù uống trực tiếp hay pha với sữa cũng đều ngon tuyệt. 


Sau 20 tiếng trên tàu, chúng tôi đến với Kolkata, thành phố cuối cùng ở Ấn Độ mà chúng tôi sẽ dừng chân, trước khi nói lời tạm biệt với tiểu châu lục này. Dù đã có những ngày rất bực bội và nghiến răng chịu đựng cuộc sống ở Ấn Độ, tôi cũng cảm thấy có chút quyến luyến khi phải nói lời từ biệt. Dù sao thì, chúng tôi cũng đã ở đây 80 ngày với không biết bao nhiêu ngàn lượt còi xe inh ỏi, những người khạc nhổ trên đường, những ánh nhìn chòng chọc bất lực sự. Và đặc biệt là sự khác nhau đến kinh ngạc giữa những tiểu bang cách nhau chưa đầy 100 cây số. Kolkata, thủ đô văn hoá của Ấn Độ đã tặng cho chúng tôi những buổi tối thật đẹp. Thế nhưng cái nóng vào ban ngày thì lại làm chúng tôi phát ốm. Chúng tôi gần như bị thiêu dù ngồi dưới quạt trần đang chạy hết tốc lực. Tuy nhiên, những điều đó không làm chúng tôi bớt yêu quý chủ nhà của mình. Một gia đình thật mến khách và tình cảm đã làm chúng tôi rất vất vả mới nói được lời chia tay để đạp xe ra sân bay. Chỉ 8 cây số nữa thôi, là Ấn Độ sẽ trở thành ký ức, tất cả những chuyện này sẽ kết thúc…
Dù có chọn loại phương tiện nào đi chăng nữa, bạn cũng sẽ phải chờ đợi trong cảnh tắc đường thôi

Victoria Memorial Công viên

Đu đủ, dưa hấu được cắt sẵn và bán trên phố

Hiệu sách ngoài trời lớn nhất thế giới ở Kolkata

Hừm, 8 cây số đó thật kinh khủng! Những người lái xe hung hăng, ngu ngốc cứ bấm còi liên tục và con đường tắc nghẹt đã lại tái hiện những ký ức không mấy tốt đẹp về Ấn Độ trong chúng tôi. Chết tiệt! Đã đến lúc rời khỏi nơi này rồi. Và chắc chắn, chúng tôi sẽ không bao giờ quay trở lại đây bằng xe đạp nữa.

Những lời kết dành cho Ấn Độ không thể nào khác hơn: Ấn Độ và phượt xe đạp là hai khái niệm không thể được đặt cạnh nhau. Tôi rất vui vì đã gặp được những người chủ nhà hiểu khách và tốt bụng, những người đã chia sẻ cái nhìn của họ về thế giới, những người đã giúp chúng tôi khám phá ra sự tinh tế của ẩm thực Ấn Độ. Những món ăn Ấn thật sự rất đặc biệt và đáng nhớ, nhưng cung cách phục vụ và mức độ về sinh an toàn thực phẩm thì thật tồi tệ. Chúng tôi cũng dành tất cả sự kính trọng cho những thành viên của các câu lạc bộ đạp xe khắp Ấn Độ, những người đang ngày đêm đóng góp cho một nền văn hoá đạp xe ở Ấn Độ. 

Đất nước Ấn Độ đang phát triển nhanh chóng, nhưng xuất phát điểm thì lại quá thấp. Hàng triệu người vẫn đang phải ở trong những túp lều tạm bợ và không có đủ tiền để mua nổi một đôi dép lê. Nếu như Ấn Độ có thể duy trì được tốc độ tăng trưởng như hiện nay và vẫn giữ được sự thống nhất giữa các tiểu bang, thì có lẽ trong 15-20 năm nữa, chúng tôi sẽ quay trở lại đây. Khi ấy, thế hệ trẻ của Ấn Độ đã làm chủ đất nước và họ là những người sẽ thay đổi bộ mặt của quốc gia này. Dù vậy, vùng Đông Bắc Ấn vẫn luôn là một điểm đến lý tưởng cho bất kỳ khách lữ hành nào bởi những đồi chè bạt ngàn và những vùng núi non phong cảnh hữu tình. Trong khi chờ đợi đến lần ghé thăm tiếp theo, tôi mong sẽ tìm được một nhà hàng Ấn Độ có phục vụ món Dosa, Idly và Thali. Và bất cứ lúc nào ở nhà, tôi cũng có thể tự pha cho mình một cốc trà Darjeeling thơm đượm, hay một tách trà đặc Assam, hoặc là một cốc Chai sữa ngọt và thơm mùi hương liệu….



Péter

No comments:

Post a Comment