2017/07/22

Trung Quốc 01: Tháng đầu tiên đầy phiêu lưu, hào hứng và cũng không kém ly kỳ

05/05/2017 - 07/06/2017

Chuyến bay từ thành phố Băng Cốc đưa chúng tôi đến Hàng Châu vào một buổi sáng thật mát mẻ dễ chịu. Chúng tôi đã thực sự đến Trung Quốc, cùng sống chung dưới 1 bầu trời với 20% dân số toàn cầu. Tôi bắt đầu cảm thấy gánh nặng đặt trên vai khi có một khuôn mặt giống người Trung Quốc, nhưng lại không thể nói tiếng Trung. Những người dân xung quanh bắt đầu nói chuyện với tôi và đương nhiên là tôi không biết phải trả lời ra sao. Đơn giản là tôi không hiểu họ nói gì, còn họ thì lại nghĩ là tôi không nghe rõ, thế là họ nói nhiều hơn và to hơn. Tôi đã chuẩn bị tâm lý cho chuyện này nhiều tháng trước khi đến Trung Quốc, ấy thế mà vẫn sốc khi đối diện với thực tế.


Cảnh tượng đầu tiên chúng tôi nhìn thấy ở Trung Quốc
Sau gần 50 cây số đạp xe từ sân bay về trung tâm thành phố, chúng tôi đến với căn hộ nhỏ xinh và ấm cúng của Dóri - một người bạn Hungary thân thiện và hiếu khách mà Péter quen khi còn tham gia tổ chức trao đổi sinh viên IAESTE. Trong những ngày dừng chân ở Hàng Châu, chúng tôi đã đi thăm quan những danh lam thắng cảnh tuyệt đẹp mà từ trước tới nay tôi chỉ biết đến qua sách vở và phim ảnh. Tây Hồ hiện ra lung linh ở mọi góc nhìn và nó cũng chiếm hầu hết thời gian của chúng tôi ở thành phố này. Chúng tôi cũng dành một ngày đạp xe đến thăm làng trồng trà Long Tỉnh vang danh bốn phương.

Tây Hồ

Paris phiên bản Trung Quốc

Thượng Hải phồn hoa là điểm sáng tiếp theo trong hành trình đạp xe của chúng tôi. Bến Thượng Hải hiện ra bằng xương thịt trước mắt tôi, dòng sông Hoàng Phố lấp lánh ánh đèn phản chiếu từ các toà nhà chọc trời. Chúng tôi cũng yêu vô cùng các cổ trấn ở ngoại ô Thượng Hải bởi cảm giác như đang được đi du hành về quá khứ, khi nhìn thấy những cảnh mua bán tấp nập diễn ra nơi đây. Và tất nhiên, không thể không nhắc tới Tee Polgar - anh chàng người Hungary “khùng” nhất mà chúng tôi từng gặp. Một kẻ ưa dịch chuyển, đã xa nhà nhiều năm và luôn làm ra những video thật chất về những nơi anh đã tới.
Quảng trường Nhân dân ở Thượng Hải


Bến Thượng Hải
Tô Châu là thành phố chúng tôi yêu thích nhất vì những giá trị văn hoá và những nét đẹp của các công trình kiến trúc cổ được lưu giữ nguyên vẹn qua nhiều thăng trầm của thời gian. Dù cho những toà nhà cao tầng mọc lên trên nền của thành phố cũ, nhưng phố cổ Tô Châu vẫn nổi bật và làm nức lòng những du khách ghé thăm. Chúng tôi thích thú thả bước dạo quanh những con phố không tên, thưởng thức các món ăn đường phố hấp dẫn và im lặng ngắm nhìn cuộc sống chầm chậm trôi qua. 

Phố cổ Tô Châu

Rời Tô Châu, chúng tôi có một tuần cắm trại liên tục trong các công viên rất xanh và sạch ở các thành phố và thị trấn kế tiếp. Đó là một cách khá thoải mái để nghỉ qua đêm miễn phí ở Trung Quốc khi mà khách sạn cho người nước ngoài thường có giá rất cao và các chủ nhà trên các mạng lưới Couchsurfing hay Warmshowers lại không hoạt động thường xuyên cho lắm. Trong các công viên này, chúng tôi có những điểm cắm trại rất đẹp, những nhà vệ sinh rất sạch sẽ và hiện đại và tất nhiên là nhiều ánh mắt tò mò từ những người dân địa phương. Chúng tôi chẳng có vấn đề gì với sự tò mò của họ, dù sao thì họ cũng chỉ nhìn thôi mà. Có một vài câu chuyện thú vị trong khoảng thời gian cắm trại này của chúng tôi: khi thì có một người dân đến mời chúng tôi về nhà anh ta tắm rửa và ăn tối, vì anh ta đã từng được giúp đỡ khi ra nước ngoài. Có hôm thì chúng tôi được cho phép nghỉ lại một quán trà đã đóng cửa và còn được mời ăn một bữa thịnh soạn. Cá biệt hơn, có hôm chúng tôi cắm trại ngay trong phòng họp chiến lược của một đồn cảnh sát địa phương. Đi phượt bằng xe đạp thật khó mà lên kế hoạch trước, đúng vậy không?

Phòng trà nơi chúng tôi cắm trại qua đêm

Bữa tối thịnh soạn mà ông chủ phòng trà mời

Trái lại với những thông tin khá tiêu cực về người Trung Quốc mà chúng ta đọc hàng ngày trên báo đài, chúng tôi lại cảm thấy người dân ở đây rất thân thiện. Đương nhiên là những đặc điểm không được dễ chịu cho lắm của đại đa số người Trung Quốc thì vẫn được chúng tôi bắt gặp thường xuyên. Ngôn ngữ là rào cản lớn nhất của chúng tôi ở quốc gia này. Chúng tôi có cảm giác rằng người bản xứ không thể nào tin nổi rằng tiếng Hoa không phải là thứ ngôn ngữ toàn cầu. Và thế là ngay cả những người biết nói tiếng Anh, khi gặp chúng tôi thì câu đầu tiên họ hỏi bao giờ cũng là: “Bạn có nói được tiếng Trung không?”

Cảnh tượng thường thấy ở Trung Quốc! Ai cũng phát cuồng vì chụp ảnh!

Bất ngờ lớn nhất trong tháng đầu ở Trung Hoa đại lục có lẽ là câu chuyện chúng tôi đã được mời đến ở miễn phí tại một ngôi nhà nghỉ dưỡng tại một trang trại ngựa tư nhân như thế nào. Ngày hôm đó, chúng tôi như thường lệ đang trên đường đến một công viên trong thành phố để tìm chỗ cắm trại qua đêm thì bỗng nhìn thấy một bảo tàng tư nhân nhỏ xinh nhưng rất thanh lịch. Péter liền vào trong hỏi thăm xem họ có cho phép chúng tôi cắm trại trong sân bảo tàng hay không? Người chủ của bảo tàng từ chối lời đề nghị của chúng tôi vì theo nguyên tắc thì không ai được phép ở lại bên trong bảo tàng sau giờ đóng cửa. Tuy nhiên, ông chủ cũng đồng ý cho chúng tôi dùng nhà tắm trong bảo tàng để tắm gội trước khi quay lại công viên. Trong lúc đó, ông bấm máy gọi điện cho một cô giáo dạy tiếng Anh ở một trường tiểu học và nhờ cô làm phiên dịch cho chúng tôi. Câu chuyện rẽ sang một hướng khác, khi cô giáo tiếng Anh lại gọi điện cho thầy hiệu trưởng của trường và kể cho thầy về hoàn cảnh của chúng tôi. Thầy hiệu trưởng là một người ham mê du lịch và anh quyết định sẽ giúp đỡ chúng tôi trên đất nước của anh. Thế là anh phóng xe đến bảo tàng và đón chúng tôi về căn biệt thự mùa hè của anh, nơi chúng tôi đã có hai ngày nghỉ ngơi thư thái và thật sảng khoái.
Một góc của trại ngựa

Thầy hiệu trưởng - chủ trại ngựa
Đến với Trì Châu, chúng tôi ở cùng với một cặp đôi người Anh - Trung, Callum và Carey. Họ mở một trường anh ngữ từ năm ngoái và công việc làm ăn khá là phát đạt vì nhu cầu về giáo viên tiếng Anh ở Trung Quốc là rất cao. Hầu hết những người nước ngoài mà chúng tôi gặp đều đang dạy tiếng Anh và có một cuộc sống rất dư dả ở Trung Quốc. Ban đầu, chúng tôi xin ở nhờ 1 đêm, nhưng cuối cùng lại chỉ lên đường sau 13 ngày vì tôi bị nhiễm khuẩn đường hô hấp rất nặng. Tôi không thể ngừng ho và ngủ được một phút nào trong nhiều ngày, cơ thể suy nhược nghiêm trọng. Thật may mắn là chúng tôi được cưu mang bởi những người thật tốt bụng. Họ đưa tôi đi viện và giúp phiên dịch giữa tôi và bác sỹ Trung Quốc, họ cũng để cho chúng tôi nghỉ ngơi tại nhà họ trong suốt 13 ngày mà không có một lời phàn nàn. Các bạn có thể làm được như họ trong tình huống tương tự hay không? Thậm chí, đã có lúc chúng tôi cảm thấy bất lực vì tôi không thấy khá hơn và còn định dừng chuyến đi sớm trước dự kiến, nhưng ngày qua ngày, sức khoẻ của tôi đã dần hổi phục và thế là hai người chúng tôi lại leo lên yên xe và tiến về phía trước…


Linh

1 comment:

  1. I love your pictures and the journey you had, but I can't quite understand the language as its not in English. I will suggest you to blog in English as more people will visit your blog then.

    ReplyDelete