2016/09/29

Lejtmenet a kórházig

2016. augusztus 27-30., 14-17. napok
216 km

Néha nehéz eldönteni, hogy éppen felfelé vezet az útunk, vagy lefelé. Egyszerűen csak nehéz tekerni. Lejtőnek tűnik, mégis keményen küzdesz, különben a bringád megáll két méteren belül. Ezúttal mi tudtuk, hogy felfelé haladunk, csak nem tűnt olyan meredeknek, ezért furcsa volt a legkönnyebb fokozatban való szenvedés.

Most már szokásszerűen, Linh megállt, pihenni akart, majd pár perc elteltével már fel akarta adni az egészet.
"Kimerültem! A lábaim fáradtak! Nem tetszik ez az egész! - mondta Linh.
"Rendben, akkor pihenjünk kicsit, egyél egy kis specit, igyál egy kis vizet, aztán tovább megyünk" - válaszoltam.
"Nem akarok enni! Utálom ezt az emelkedőt!" - Linh...
20-30 perc ehhez hasonló kellemes beszélgetést követően, mivel hogy nem igazán volt más választásunk, tovább tekertünk felfelé. Öt percig voltunk csak nyeregben és meg meg is érkeztünk a hágóhoz, és gyorsan rendeltünk egy cevapot egy étteremben.

Az erősen napos délutánon 15 km lejtmenet várt ránk, amit nagyon élveztem egyrészt a kilátás miatt, másrészt a könnyűsége miatt is. A város, ahová megérkeztünk, Konjic volt, ahol egy csodaszép hidat fedeztem fel, kicsit hasonlót, mint a mostari. A folyam sekély, kristály tiszta vize felett kötötte össze ez a mestermű a város két oldalát. Ez a muzulmán műalkotás a török uralom alatt készült, amikor kereskedelmi vonalakat építettek ki az ércekben gazdag hegyi vidékek és a kereskedelmi kikötők között, ilyen volt Dubrovnik is. Konjic nem rendelkezik nagy turizmussal, így nagyon élveztük a kilátást és az egész hely atmoszféráját.


A török híd Konjicban

Dưới chân dốc là cổng bệnh viện...

27-31/08/ 2016, ngày thứ 14-17
216 km,

Nhiều khi thật khó để biết được mình đang đi lên hay xuống dốc, chỉ biết là rất vất vả để nhấn pê-đan. Con đường nhìn tưởng là xuống dốc nhưng bạn vẫn phải nghiến răng đạp từng vòng, và chiếc xe cưng thì chỉ chực dừng khựng lại trong vòng chưa đầy 2 mét. Chúng tôi nhìn thấy rõ ràng trước mắt là một con đường không hề dốc chút nào, thế mà dù đã chọn số nhẹ nhất của xe, hai chúng tôi vẫn phải còng lưng đạp từng vòng để lên dốc.

Đã trở thành thông lệ, đến 1 điểm nào đó Linh sẽ dừng lại. Cô ấy muốn nghỉ chân, sau đó vài phút, bài ca này sẽ được bật lên:

"Em kiệt sức rồi. Chân em mỏi lắm lắm. Em chẳng thấy thích thú gì cả", Linh bắt đầu.
"Thôi được rồi, chúng ta nghỉ một chút nhé. Mình ăn chút bánh xốp, uống chút nước rồi lại lên đường tiếp được không?", Tôi đáp lời.
"Không! Em không muốn ăn. Em ghét cái dốc này kinh khủng ấy." Linh tiếp tục than thở.

Cuộc hội thoại "dễ chịu" này kéo dài khoảng 20-30 phút, và tất nhiên trong lúc đó chúng tôi vẫn phải tiếp tục leo dốc vì làm gì có lựa chọn nào khác đâu. Rồi chúng tôi cũng lên được đỉnh dốc và ngồi ăn món Cevap (bánh mỳ kẹp chả viên nướng) trong một nhà hàng.

Và sau đấy thì 15 km xuống dốc lại chờ đợi chúng tôi trong cái nắng chói chang của buổi trưa, tôi thích thú vô cùng vì cảnh thì đẹp mà mình lại chẳng cần đạp mà xe vẫn cứ trôi vèo vèo. Thế rồi chúng tôi đến thị trấn Konjic, nơi tôi tìm thấy một chiếc cầu đá tuyệt đẹp, tương tự như chiếc cầu cổ nổi tiếng của thành phố Mostar. Cây cầu như một tuyệt tác nghệ thuật nối liền hai bờ của thành phố, và dưới chân cầu là dòng sông nước trong lấp lánh như pha lê. Chiếc cầu Hồi giáo này được xây dựng dưới thời trị vì của đế chế Thổ Ottoman, khi con đường buôn bán được hình thành giữa những ngọn núi giàu khoáng sản và những hải cảng như Dubrovnik. Konjic chưa bị du lịch hoá nên chúng tôi cảm nhận được hoàn toàn giá trị lịch sử văn hoá và cả vẻ đẹp tự nhiên không lai tạp của nó.

Cây cầu đá ở Konjic

Downhill to the hospital

27-31. August 2016, day 14-17
216 km,

Sometimes it's hard to decide, whether the road goes up or down. It's just hard to pedal. It looks like downhill, but you still have to push, or your bike stops stubbornly whithin 2 meters. This time we knew, that we are going up, but it didn't look very steep, and we still suffered in the lightest gear.

As a routine now, at one point Linh stopped, she wanted to rest, and some minutes later she wanted to quit the climb.
"I'm exhausted! My legs are tired! I don't enjoy this at all! - said Linh.
"Okay, so let's rest a bit, eat some waffels, drink some water, then we can continue" - I answered.
"No! I don't want to eat! I hate this uphill!" - Linh...
After 20-30 minutes of this delightful conversation, having actually no other choice, we continued cycling, and after five minutes in the saddle we were on the top, eating Cevap in a restaurant.

In the very sunny afternoon, 15 km of downhill was waiting for us, which I enjoyed the fullest for the view, and for its ease. The town we entered was Konjic, where I found a wonderful bridge, similar to the one in Mostar. Above the shallow, crystal clear water of the river, a beautiful piece of art was connecting the two sides of the town. This Muslim art, to be precise, was built under the Ottoman rule, when trading routes were developed between the mountains which are rich in minerals, and the ports, like Dubrovnik. Konjic wasn't a touristy place, we could enjoy the historical atmosphere and the view at most.

The Ottoman bridge in Konjic

2016/09/26

Szarajevó, ahol a világtörténelem új fordulatot vett

Elhagyva Olovót és búcsút véve a vendégszerető Emirtől és Dinotól, folytattuk utunkat Szarajevóba, Bosznia fővárosába. Emir nem viccelt a közelgő emelkedőkről, egészen pontosan 15 kilométernyiről. Ahogy lassan másztuk a hegyet, Péter első küllői egyre gyanúsabban kezdtek pengeni, ezért megálltunk, hogy megvizsgáljuk őket. Sajnos az egyenlőtlen küllőerőket nem sikerült két óra alatt sem kicentírozni a kerekekből, így inkább tovább tekertünk abban bízva, hogy találunk egy szerelőt út közben.
Útunk első műszaki problémája

Sarajevo, nơi lịch sử thế giới sang trang

Rời thị trấn Olovo, tạm biệt hai anh em Emir, Dino tốt bụng, hiếu khách, chúng tôi lại tiếp tục lên đường đến thủ đô Sarajevo. Đúng như lời cảnh báo của Emir, 15 km đầu tiên hoàn toàn là đường dốc, chúng tôi đi chậm rãi hết con dốc này đến con dốc khác. Vì đi quá chậm với hơn 20kg đồ đạc chất trên xe, có vẻ như nan hoa bánh xe trước của Péter bị dồn lực không đều và phát ra những tiếng  động mỗi lần bánh xe lăn. Chúng tôi đành dừng lại bên đường để kiểm tra và sau gần 2 giờ cân vành toát mồ hôi mà vẫn chưa được ưng ý, chúng tôi đành đi tiếp mong tìm được hàng sửa xe ở thị trấn tiếp theo.

Sự cố kỹ thuật đầu tiên trong chuyến đi

Sarajevo, where the new page of world history turned

Leaving Olovo, good-bye kind and hospitable Emir and Dino, we continued our way to Sarajevo, the capital city of Bosnia. Emir was not joking when he warned us about the coming uphills, 15 km to be precise. We just climbed up slowly from one hill to another hill, until the first wheel of Péter's bike made some weird sound and we had to stop to check it. Seemed like we went too slowly, therefore the force was not distributed equally through the spokes to the rim and after 2 hours of truing unsuccessfully, we had to keep moving in hope that we would find a bike shop at the next town.

The first technical problem of the trip

2016/09/18

Cà phê, thuốc lá, Bosnia

Cộng hoà liên bang Bosnia và Herzegovina là quốc gia đầu tiên mà tôi cảm nhận được rằng cuộc hành trình thực sự bắt đầu, rằng tôi đang ở nước ngoài và có quá nhiều thứ khác biệt so với quê nhà.
                         
Gần như mọi căn nhà ở đây đều muốn có một chỗ ở mặt đường quốc lộ, và thế là các làng quê và thành thị thì trộn lẫn cả lại và dường như chẳng có một tấc đất nào là không có người. Nhà cửa ở đây nhìn chung khá là rộng, với hai tầng và ban công. Các nhà hàng chỉ bật nhạc Hồi giáo và các tháp giáo đường Hồi giáo đã thay thế hoàn toàn các nhà thờ để chiếm vị trí cao nhất trong thị trấn. Dọc đường đi, cừu được xiên vào một cọc sắt và nướng nguyên con, với tên gọi “Pecenje” trong tiếng Bosnia. Thật khó mà tưởng tượng được rằng món ăn này đạt được tiêu chuẩn vệ sinh an toàn thực phẩm của liên minh châu Âu. Chúng tôi cũng bắt gặp rất nhiều khu chợ, chúng gợi nhớ cho tôi về những khu chợ trời ở Li-Băng (được gọi là souks) hơn là những chợ nông sản ở Hungary. Giao thông thì bắt đầu hơi hỗn loạn, với những tiếng còi từ tài xế chẳng nhằm mục đích gì ngoài việc thông báo rằng: “Xe của tôi đang đến!”.