Vì là ngày trở về nhà nên tâm trạng của chúng tôi khá háo hức. Chia tay Annika, chúng tôi lên đường trở về Hungary xuyên qua biên giới Áo - Hung. Rút kinh nghiệm từ ngày hôm trước, hôm nay chúng tôi quyết định đạp xe dọc theo đường quốc lộ để tránh lòng vòng, thế nhưng lại có một vấn đề khác nảy sinh. Nước Áo nổi tiếng vì những cánh đồng điện gió ở những vùng có cường độ gió lớn quanh năm. Biên giới Áo-Hung chính là một trong những khu vực đó. Ngày hôm trước thì cơn mưa cản đường chúng tôi, đến hôm nay thì những trận gió quật từ bốn phía đã đánh bại tôi hoàn toàn. Nhiều đoạn tôi đã phải xuống xe, ghì mình xuống ghi đông và bước từng bước chống lại luồng gió lớn. Thế nhưng vẫn có 1 giây phút khá hãi hùng khi tôi bị gió quật ngang và thổi bay sang phía bên kia đường. Rất may mắn rằng đã không có chiếc xe nào lao tới đúng lúc đó.
Thoát khỏi vùng gió mạnh, chúng tôi dừng nghỉ trưa tại một căn nhà gỗ nhỏ là chỗ nghỉ chân cho người đi đường, trước mặt một nhà thờ nhỏ xinh. Đây cũng là ngôi làng cuối cùng của nước Áo trước khi chúng tôi đặt chân vào lãnh thổ Hungari.
| Nghỉ ăn trưa |
Đi qua biên giới Áo - Hung, nhìn thấy những dòng chữ tiếng Hung đầu tiên, chúng tôi vui mừng quá đỗi. Cảm giác quay trở về nhà sau bao ngày rong ruổi là một thứ cảm giác hạnh phúc thật dịu dàng, êm ái, nó vỗ về đôi chân đã mỏi mệt của chúng tôi. Tối hôm ấy, khi về đến ngôi nhà thân yêu của mình, trước khi cùng nhau ăn bữa tối nóng sốt mà chúng tôi đã chờ đợi suốt cả tuần qua, vợ chồng tôi đã cùng cụng ly sâm-panh, nhìn thẳng vào mắt nhau và cùng hô vang: "Chúng ta lên đường thôi!".
6 ngày, 433 km và quá nhiều câu chuyện mà chúng tôi đã gặp, đã nghe suốt dọc đường, có lẽ chúng tôi sẽ không bao giờ có thể tưởng tượng được những gì mình sẽ trải nghiệm trong một năm tới đây. Và để biết được đáp án, chỉ có một cách duy nhất là chúng tôi phải nhanh chóng lên đường thôi!
6 ngày, 433 km và quá nhiều câu chuyện mà chúng tôi đã gặp, đã nghe suốt dọc đường, có lẽ chúng tôi sẽ không bao giờ có thể tưởng tượng được những gì mình sẽ trải nghiệm trong một năm tới đây. Và để biết được đáp án, chỉ có một cách duy nhất là chúng tôi phải nhanh chóng lên đường thôi!
Hết
No comments:
Post a Comment