2016/08/26

Phải mất tận 3 ngày để nói lời từ biệt!


Győr - Székesfehérvár - Paks - Mohács, 254 km, 14-17 tháng 08 năm 2016


Thật không thể tin được, Linh hớt hải đánh thức tôi dậy khi tôi đã thiu thiu ngủ, vào giữa đêm trước ngày khởi hành chuyến đi lớn. “Anh yêu, có một đài truyền hình gửi tin nhắn và nói cái gì đó liên quan đến phỏng vấn, nhưng nó bằng tiếng Hung nên em không hiểu hết, anh đọc nó ngay đi”. Kênh truyền hình quốc gia M1 muốn ghi hình một cuộc phỏng vấn với chúng tôi trước lúc khởi hành. Trời đất ơi, làm sao tôi có thể ngủ tiếp được đây, hồi hộp quá! 

Buổi sáng hôm sau, trước sân toà thị chính của thành phố, một anh quay phim và một biên tập viên tiến đến chúng tôi: “Xin chào, anh chị có thể vui lòng cho chúng tôi có một cuộc phỏng vấn ngắn về chuyến đi lớn này được không? Chúng tôi đến từ kênh truyền hình Győrplusz.” Cái gì cơ? Hai cuộc phỏng vấn? Hai đài truyền hình và một tờ báo? Chợt suy nghĩ của tôi 6 tháng trước vụt thoáng qua: “Nếu chúng ta lên đường, chắc hẳn chúng ta không bình thường chút nào!”. Và giờ đây, sự chú ý của truyền thông đã chứng minh điều đó: chúng tôi đang làm một điều quá sức tưởng tượng.

Phỏng vấn với kênh truyền hình quốc gia M1 (Bắt đầu từ phút thứ 07:42)

Một điều khá buồn cười là những giờ đạp xe đầu tiên đã thách thức ý chí của chúng tôi. Cung đường đó không khó một chút nào, nhưng cuộc chia tay mới đây với gia đình và bạn bè đã vô hình kéo tâm trí chúng tôi lại. Thay vì dừng chân ở trạm xăng, ăn bánh mỳ và đồ hộp, tôi đã muốn quay ngay xe lại và cùng cả nhà ăn bữa trưa ngày Chủ nhật, một bữa đại tiệc…

Hội ngộ với Gézu tại Kisbér
Tối hôm đó, chúng tôi nghỉ lại Székesfehérvár - được mệnh danh là “thành phố truyền ngôi” vì đã có rất nhiều vị vua của Hungary đã được trao ngai vàng tại đây. Chúng tôi đến thật đúng lúc, vì ở thành phố đang diễn ra lễ hội các vị vua và đường phố thì đông nghịt người. Chúng tôi cảm giác như mình đang ở giữa lòng châu Á vậy. Tuy nhiên, Kriszti, chủ nhà Couchsurfing (cộng đồng cho dân phượt ngủ nhờ miễn phí) của chúng tôi đã khẳng định rằng nếu không có lễ hội thì đường phố chính hoàn toàn vắng vẻ. Sự sáng tạo của các nhà tổ chức lễ hội đã làm chúng tôi thực sự ấn tượng. Họ đã dùng những toàn nhà ở con phố đi bộ làm thành màn hình chiếu và phát rất nhiều những đoạn hoạt hoạ ngắn về lịch sử Hungary, họ tái hiện cả một giai đoạn Trung cổ với những ban nhạc ăn mặc đúng như người thời đó và cả những bức tượng gỗ cao 3 mét tạc lại những thành viên hoàng gia nổi tiếng trong lịch sử.

Điểm dừng chân tiếp theo của chúng tôi là Paks, nơi có nhà máy điện hạt nhân duy nhất ở Hungary. Gia đình chủ nhà của chúng tôi thật tuyệt vời, họ đưa chúng tôi đi thăm quan nhà máy hạt nhân, tuy nhiên chúng tôi đến nơi khá muộn nên không vào được bên trong. Thay vào đó, chúng tôi dạo vòng quanh khoảnh sân phía trước nhà máy, nơi có các bức tượng về những vĩ nhân Hungary, như Teller Ede, cha đẻ của bom nhiệt hạch và là một người rất đam mê bom hạt nhân. “Năng lượng hạt nhân vì hoà bình”, dòng chữ được in đậm trước một bức tượng đã khiến chúng tôi không thể ngừng cười vì tính hài hước của nó. Bữa tối dù đã được ông chồng quảng cáo một cách ấn tượng trước đó vẫn làm chúng tôi kinh ngạc. Vợ của ông nấu ăn ngon tuyệt vời, giống như một vua đầu bếp vậy. Sáng hôm sau, mới 6 rưỡi sáng, cả gia đình họ đã chờ chúng tôi trong phòng ăn với một một bàn đầy tràn đồ ăn sáng. Thật là một gia đình tuyệt vời, chúng tôi vẫn luôn nói chuyện với nhau về họ rất lâu sau khi chúng tôi rời đi.

Gia đình Kelemen ở thành phố Paks 
Một vài phút trước khi đến Lánycsók
Ở Lánycsók, điểm dừng chân thứ 3 và cũng là cuối cùng trước khi nói lời tạm biệt Hungary, chúng tôi được một cặp vợ chồng đã nghỉ hưu - Ágnes và Ottó tiếp đón nồng hậu. Sau vài giây thôi, chúng tôi đã cảm thấy như mình là những đứa con đi học xa và đang về thăm nhà sau cả một học kỳ dài. Đặc biệt là khi cô Ágnes luôn bận rộn với việc mang thêm cho chúng tôi đồ ăn và thức uống cho dù chúng tôi đã nói không với lời đề nghị của cô. Và cũng ở ngôi nhà ấy, tôi đã khám phá ra một món tráng miệng ngon tuyệt vời - bánh crépe với 3 lớp nhân khác nhau, được phủ bằng sô cô la nóng và trên cùng là kem tươi. Tôi vẫn tự hỏi tại sao món ăn tuyệt vời này vẫn chưa nổi tiếng thế giới nhỉ? Dù cho người sáng tạo ra nó đã phải đóng cửa tiệm bánh từ nhiều năm trước nhưng công thức của ông vẫn được lưu truyền cho đến nay.

Gia đình Ágnes và Ottó ở Lánycsók
Những trải nghiệm tuyệt vời mà chúng tôi có được trong 3 ngày đầu đạp xe ở Hungary có lẽ vẫn chưa đủ sức để níu kéo chúng tôi ở lại đất nước này và từ bỏ ý định đạp xe về Việt Nam (đồng nghĩa với việc đạp xe trong cái nóng như đổ lửa, trong cái lạnh thấu xương, đạp xe đường dốc đứng trong cơn mưa tầm tã, với những phong cảnh buồn tẻ. Và mỗi ngày đều bắt đầu với việc dỡ lều và gấp túi ngủ). Mẹ thiên nhiên đã cố gắng giữ chân chúng tôi bằng 2 cơn giông liên tiếp với mưa dữ dội, sét rạch ngang trời, sấm nổ kinh hoàng. Trong phút hoảng loạn vì cơn giông đến đột ngột, tay tôi run lên và đầu óc không thể nào nhớ ra nổi quần áo mưa của mình đang nằm ở cái túi nào. Thế rồi sau vài phút đạp xe đầy sợ hãi và không mấy vui vẻ, chúng tôi tìm thấy một mái che ở sân của một xưởng sản xuất. Trong lúc chờ đợi cơn bão đi qua, tôi lôi đồ nghề sửa xe ra để bảo dưỡng và lau chùi hai em xế, còn Linh chỉ ngồi run cầm cập vì sợ sấm sét, không quên lướt điện thoại và cập nhật bản đồ trực tuyến của chúng tôi: “Bảo dưỡng”. Cảm ơn rất nhiều! 




Cuối cùng thì chúng tôi cũng mạnh mẽ hơn nhiều so với trí tưởng tượng của mẹ thiên nhiên, bằng chứng là sau 3 giờ chờ đợi, chúng tôi đã lại lên đường, xuyên qua biên giới tới Croatia. Tạm biệt Hungary, tạm biệt Đa-nuýp, tạm biệt bánh crépe 3 tầng!

                                                                                                                                                Péter

No comments:

Post a Comment