Ngày 13-18/09/2016 – 252 km
Sau khi rời khu cắm trại Pa-emer sát bờ biển, chúng tôi lại tiếp tục tiến về thành phố Berat, một trong những thành phố hiếm hoi ở châu Âu còn lưu giữ được những giá trị lịch sử, văn hoá xuyên suốt những biến động chính trị ở An-ba-ni. Nó cũng là một trong những thành phố lâu đời nhất trên thế giới vẫn còn người sinh sống. Kiến trúc độc đáo và nổi bật của Berat là những ngôi nhà với tường màu trắng, mái ngói màu nâu và rất nhiều cửa sổ, tất cả đều hướng về phía dòng sông Osum. Chính vì thế mà người ta thường nhớ đến nơi này với cái tên: “Thành phố của ngàn ô cửa sổ”.
|
Những căn nhà nhiều cửa sổ bên dòng sông Osum ở Berat
|
Đi dạo quanh những con ngõ nhỏ
trong khu phố cổ Berat cũng là một trải nghiệm thú vị. Những ngôi nhà nhỏ, san
sát và nối với nhau bởi con đường lát đá cuội và thời gian thì như ngừng trôi
vì bạn không thể tìm thấy bất kỳ dấu vết gì của thế giới hiện đại ở đây. Một điều
duy nhất khiến các nhóm tình nguyện viên môi trường khá phiền lòng là ý thức bảo
vệ môi trường của người dân nơi đây. Túi nylon bị vứt khắp nơi, ngay cả xuống
lòng sông dù biển báo và những bảng hiệu tuyên truyền thì được dán ở nhiều nơi.
| Những con ngõ nhỏ lát đá cuội là nét đặc trưng của phố cổ Berat. |
Sau một vài giờ thăm thú phố cổ
Berat, chúng tôi không nghỉ lại mà tiếp tục lên đường với hy vọng sớm đến được
với Gjirocaster – thành phố cuối cùng của An-ba-ni trước khi đạp xe qua biên giới,
vào lãnh thổ Hy Lạp. Kế hoạch ban đầu của chúng tôi là đi theo đường quốc lộ đến
thành phố Fier để nghỉ lại đêm đó, nhưng một sự cố nho nhỏ đã thay đổi đường đi
ban đầu và mang thêm những câu chuyện thú vị cho hành trình.
Những người tham gia giao thông trên con đường núi
Mặt trời lặn cũng là lúc chúng tôi đến được làng Kafavaj, nơi những người
chúng tôi gặp đều biết nói tất cả các ngoại ngữ trừ: tiếng Anh, tiếng Đức, tiếng
Hung và tiếng Việt. Chúng tôi lại không biết thêm ngôn ngữ nào ngoài bốn thứ tiếng
kể trên. Khoảng hơn chục người dân tiếp cận chúng tôi, ai cũng bấm điện thoại gọi
cho một ai đó, hoặc hoa chân múa tay nói cái gì đó mà chúng tôi chỉ biết cười
trừ đáp lại. Thế rồi, thiên thần của chúng tôi cũng được mời đến. Anna là cô bé
học cấp 3 trong làng, người có thể nói khá tốt tiếng Anh và đã giúp chúng tôi
có được một đêm ngon giấc ở căn phòng êm ái trong ngôi nhà ấm cúng của ông bà
Harun – Donika.
Donika là một trong những người nhanh nhẹn nhất mà tôi từng gặp. Chỉ sau
đúng 30 phút chuẩn bị, bà đã mang lên cho chúng tôi một bữa tối ngon lành với:
thịt gà rán, cá áp chảo và mỳ ý sốt thịt bò và rau củ. Quá ấn tượng!
Đôi vợ chồng ở làng Kafavai
Sáng hôm sau, chúng tôi được chuẩn
bị cho một bữa sáng nóng sốt ngon lành và rất nhiều đồ ăn để mang theo, trên đường
đến thành phố Tepelene. Đó là một ngày đạp xe khá vất vả, không phải vì dốc đèo
mà vì thời tiết vô cùng nóng nực và suốt gần 70 km không hề có bóng râm nào để
chúng tôi có thể dừng chân nghỉ ngơi.
Trên đường đến Tepelene
Đến được Tepelene, chúng tôi lại
đạp xe vòng quanh đi tìm chỗ nghỉ qua đêm, dù không có nhiều hy vọng vì cả
thành phố chỉ toàn là các căn hộ chung cư và không hề có sân vườn hay ga-ra để
cắm trại. Nhưng rồi tình cờ có một gia đình đi dạo qua và họ có một căn hộ
chung cư đang được sửa sang, không có đồ đạc gì nhưng chúng tôi có thể ngủ 1
đêm ở đó, an toàn và thoải mái.
Cảnh nhìn từ cửa sổ căn hộ đang xây dở ở Tepelene
Quảng trường trung tâm Tepelene
Tạm biệt Tepelene, chúng tôi háo
hức đi tiếp đến một trong những thành phố quan trọng nhất ở An-ba-ni, thành phố
Gijrocaster. Thành phố này cùng với Berat đã được UNESCO công nhận là di sản
văn hoá thế giới bởi những giá trị lịch sử và văn hoá được giữ nguyên vẹn từ thời
kỳ cai trị của đế chế Ottoman. Vì là thành phố giáp gần nhất với biên giới giữa
An-ba-ni và Hy Lạp, Gijrocaster có một bộ phận dân cư không nhỏ là người Hy Lạp.
Và đây cũng là một cơ duyên khiến chúng tôi gặp gỡ được với gia đình Hy Lạp vô
cùng tuyệt vời ở ngay trung tâm thành phố.
Toàn cảnh thành phố Gjirocaster nhìn từ lâu đài cổ với tháp
đồng hồ và bazar.
Phố cổ Gijrocaster
Chuyện là, chúng tôi đang loay
hoay đi tìm chỗ nghỉ sau vài nỗ lực bắt chuyện với những người dân không yêu
ngoại ngữ thì thấy một nhóm học sinh tiểu học đang trên đường đi về nhà. Chúng
tôi lần theo hướng ngược lại và tìm thấy một ngôi trường dành cho trẻ em Hy Lạp
ở Gijrocaster. Ở đó, chúng tôi đã gặp Artemis, giáo viên dạy tiếng Anh và tiếng
An-ba-ni, người đã không ngần ngại mời chúng tôi về nhà mình. Và thế là chúng
tôi đã có 2 ngày nghỉ dưỡng trọn vẹn với gia đình cô.
Ngay tối hôm đó, cả gia đình cùng
nhau theo dõi cuộc tranh luận trước thềm bầu cử được truyền hình trực tiếp với
cô con gái đầu mới 17 tuổi là khách mời, đại diện cho Đảng Tự Do. Cả ngày hôm
sau, chúng tôi được dẫn đi thăm trang trại trên núi của gia đình Artemis, một
nơi nghỉ dưỡng hoàn hảo cho một ngày cuối tuần.
Ban công căn nhà nghỉ dưỡng trên núi của vợ chồng Artemis
Trang trại này là nơi cung cấp
các sản phẩm từ sữa dê như: sữa chua, phô-mai, bơ và vì thế mà chúng tôi đã được
học về quy trình chế biến các sản phẩm này, cũng như thưởng thức chúng trong suốt
thời gian nghỉ lại đó.
“Cư dân” của trang trại trên núi
Chúng tôi cũng được Artemis đưa đến
dùng bữa tối tại khu nghỉ dưỡng Kerculla được xây dựng tại vị trí đẹp nhất của
trung tâm thành phố, một nơi lý tưởng để ngắm nhìn toàn cảnh thành phố.
Ăn tối ở nhà hàng Kerculla toạ lạc ở vị trí đẹp nhất của
thành phố
Một bữa tối tuyệt vời
Tạm biệt
An-ba-ni, tạm biệt những con người tuyệt vời, chúng tôi lại lên đường tiến về
Hy Lạp, đất nước cuối cùng trước khi chúng tôi rời châu Âu. Hai tuần tệ hại ở
Hy Lạp, chúng tôi mới nhận ra những ngày tháng tốt đẹp trước đó đáng quý như thế
nào...
(Còn nữa...)
Linh
No comments:
Post a Comment