2016/11/29

Iran 02: Rừng núi, trà đen, kiwi xanh và biển

352 km

11-22/10/2016
Từ thị trấn Rudbar, chúng tôi khá dễ dàng để đến được Louleman. Trên đường đi, chúng tôi có ghé thăm một thánh đường Hồi giáo và dọc đường đi, mọi người đều hạ cửa kính ô tô và dành cho chúng tôi những tràng pháo tay cổ vũ nhiệt tình (chúng tôi thấy mình giống như các cua-rơ ở Tour de France vậy). Càng đi thì khung cảnh lại càng xanh mát và có sức sống hơn, chúng tôi đã bỏ sa mạc lại sau lưng thật rồi. Mohsen, chủ nhà thứ hai ở Qazvin của chúng tôi đã sắp xếp để chúng tôi có thể nghỉ ngơi tại nhà của một người họ hàng của mình. Và chúng tôi đã được cho toàn quyền sử dụng cả một căn nhà tiện nghi mà không hề có ai làm phiền. Đây là một cấp độ hoàn toàn mới của lòng tin người!

Selfie với anh cảnh sát giao thông. Anh ấy tự xin chụp nhé!


Sáng hôm sau, đến với thành phố Lahijan, nơi hai người ngoại đạo chúng tôi được chứng kiến một lễ diễu hành đường phố của những tín đồ Hồi giáo. Họ vừa đi vừa tự đánh mình bằng những quả chuỳ sắt. Đó là ngày lễ chính của Ashura, khi mọi tín đồ Hồi giáo tưởng nhớ đến vị giáo chủ Hossein, người đã bị sát hại gần 1500 năm trước bởi những tên lính Hồi giáo ác độc dòng Sunni. Không chỉ tự đánh mình, mọi người còn khóc lóc rất thảm thiết ở các nhà thờ Hồi giáo và phát đồ ăn thức uống miễn phí trên đường phố. Chúng tôi dừng chân ở một quán giải khát, nơi người ta phát sô-cô-la nóng miễn phí và tôi đã chóng mặt gần xỉu vì nồng độ đường quá cao trong thứ đồ uống ấy khi Arshineh mời chúng tôi về nhà cô ở.








Những ngày ở cùng gia đình Arshineh thật tuyệt vời: chúng tôi được ăn những món ăn ngon tuyệt, uống những tách trà chất lượng hảo hạng, đi thăm bảo tàng trà và cả các nhà máy chế biến trà địa phương, được khám răng miễn phí và được sống trong một không khí gia đình vô cùng ấm cúng và gần gụi. Mẹ của Arshineh coi chúng tôi như con và chẳng muốn để chúng tôi rời đi. Thật sự rất khó khăn để tạm biệt họ. (Tôi quên chưa kể chuyện này, Arash, anh trai cả của Arshineh, thỉnh thoảng lại ghen với tôi vì tôi đã giành mất vị trí con cưng trong gia đình của anh ấy. Anh ấy than thở hoặc doạ dẫm: “Bình thường thì anh được uống sữa vào bữa sáng, giờ thì tất cả mọi thứ đều chỉ giành cho Péter”, “Đồ ăn ngon đấy! Cảm ơn mẹ của Péter nhé!” hoặc là : “Tối nay anh sẽ khử em!”. Nhưng sau đó thì anh lại vỗ vai tôi và bảo anh chỉ đùa thôi. Hehe)




Lahijan là nơi khởi nguồn của những cây trà đầu tiên ở Iran. Không khí khá ẩm và trong lành, nơi những ngọn núi được phủ xanh bởi rừng và những cánh đồng trà. Chúng tôi thích nơi này hơn nhiều so với sa mạc.






Sau vài ngày đạp xe dọc theo bờ biển Caspi, chúng tôi đến với thành phố Ramsar, nơi những người dân địa phương đã giúp đỡ để chúng tôi có thể nghỉ lại một đêm tại một xưởng đóng gạch. Sau đó, chúng tôi đến Chalus và ở cùng với gia đình của Mahsa (từ mạng lưới “lướt sô-fa”), những người nông dân trồng kiwi. Rất thú vị khi chúng tôi học được nhiều kiến thức mới về loại quả này, cũng như về thế giới của loài ong – phức tạp không kém gì thế giới của loài người. Chúng tôi cũng biết thêm vài thông tin khá buồn về miền Bắc Iran. Người dân ở đây đang dần phá huỷ rừng đầu nguồn và thói quen uống trà quá nóng là nguyên nhân của căn bệnh ung thư vòm họng khá phổ biến những năm gần đây.






Ở miền Bắc, thời tiết lạnh hơn, mưa và gió lạnh khiến chúng tôi không thể đạp xe hàng ngày. Sau hai đêm, chúng tôi bắt đầu quay trở lại đồng bằng từ biển, vượt qua con đường núi ngoằn nghoèo và không dễ xơi chút nào ở Chalus. Đường hẹp vô cùng và dốc đứng với mật độ giao thông dày đặc và chúng tôi thì rét run. Ngày đầu tiên, chúng tôi chỉ đi được 40km là phải dừng lại để tìm chỗ nghỉ. Một cặp vợ chồng nghèo, chủ một nhà hàng vắng khách nơi phố núi đã cho chúng tôi ăn tối và ngủ lại căn nhà ấm cúng của họ. Ngày hôm sau, chúng tôi chỉ đi được thêm 10 km rồi bỏ cuộc. Phía trước chúng tôi là con dốc kỷ lục dài gần trăm cây số, chúng tôi đành bắt xe khách để đi tiếp đến thành phố Karaj.


Người chủ cửa hàng đã cho chúng tôi bánh quy miễn phí
Những củ tỏi được muối trong 7 năm 



Ngay sau khi vừa xuống xe khách, một người đàn ông đã tiến đến và mời chúng tôi về nhà anh. Đó là Hamed, một người yêu xe đạp điên cuồng và luôn sưu tập các mẫu xe đạp từ khắp nơi trên thế giới. Anh muốn được ghi danh vào sách kỷ lục Guiness. Chúng tôi vì muốn gặp lại Ehsan, chủ nhà đầu tiên ở Karaj nên sau một đêm đã chuyển đến nhà anh. Linh lại thấy đau bụng và Ehsan đã giúp đưa chúng tôi đến một phòng khám tư nhân. Không có vấn đề gì nghiêm trọng nhưng Linh cần nghỉ ngơi thêm nên chúng tôi đã ở lại thêm một đêm nữa ở Karaj.

Bánh miễn phí từ tiệm bánh ngọt!
Cháo miễn phí từ nhà hàng! 



Péter

No comments:

Post a Comment