372 km
1-10. October 2016
Những giờ
đầu tiên khi chúng tôi đặt chân đến Iran thật là “tuyệt vời”: cổng kiểm soát hộ
chiếu làm việc vô cùng chậm chạp, lớp đóng gói của hai chiếc xe đạp thì rách
tươm trong quá trình vận chuyển, cà phê thì lại đắt hơn cả đồ ăn, mệnh giá đổi
tiền từ ngoại tệ sang đồng Rial của Iran lại cao hơn 10% so với giá chung và
ngoài trời thì gió lạnh buốt xương. Chúng tôi thì mệt và buồn ngủ rũ mắt. Nó
như một mớ bòng bong mà chúng tôi mắc kẹt lại vì không hiểu chuyện gì đang diễn
ra. Và mọi chuyện thì mới chỉ bắt đầu…
Phải mất
một hồi lâu, chúng tôi cũng lắp được hai chiếc xe đạp hoàn chỉnh và dù có vài hỏng
hóc với xe của Péter từ chuyến bay, chúng tôi không lấy được tiền đền bù. Lý do
là hãng hàng không Hy Lạp mà chúng tôi chọn lại không hề có văn phòng đại diện
tại sân bay. Sân bay thì không có internet và chúng tôi không tài nào xem được
bản đồ vì hầu hết mọi tên đường phố đều được viết bằng tiếng Ba Tư. Chúng tôi
cũng chẳng ngủ được phút nào và khi trời sáng hơn, chúng tôi quyết định thu xếp
đồ đạc và di chuyển vào thủ đô Tehran trong làn gió lạnh buốt.
Khoảng
cách giữa sân bay và trung tâm thành phố lớn hơn nhiều so với dự đoán, chính
xác là 50 km và chúng tôi nhận ra rằng mình vừa đạp xe vừa ngủ gật. Chúng tôi
không muốn gặp tai nạn ngay phút đầu đạp xe nên đã cố gắng dừng và nghỉ khá thường
xuyên. Thậm chí chúng tôi còn dừng lại ở một cây xăng và mua cà phê để uống cho
tỉnh táo, nhưng cơn buồn ngủ vẫn cứ kéo đến. Dù mệt mỏi vô cùng, chúng tôi cũng
cố gắng đạp xe đến trạm nghỉ tiếp theo, nơi một cậu thanh niên đã mua trà mời
chúng tôi. Cậu ấy rất vui mừng chào đón chúng tôi đến với đất nước Iran và thậm
chí chúng tôi còn được mời về nhà cậu, tiếc rằng thành phố ấy lại không nằm
trên đường đi của chúng tôi. Một anh bạn trẻ rất tốt bụng!
Cuộc gặp
gỡ tình cờ làm chúng tôi cảm thấy phấn chấn hơn một chút và sau đó thì giao
thông ở trung tâm thủ đô Tê-hê-ran đã khiến chúng tôi vô cùng khổ sở. Làm sao để
chuyển làn đường khi mà các tài xế thì chẳng đi theo làn nào cả và cũng chẳng
quan tâm đến luật lệ giao thông. Họ ngang nhiên rẽ ở ngay làn đường đi thẳng và
cứ thản nhiên đi thẳng ngay giữa làn đường dành cho xe rẽ. Chúng tôi hồn vía
lên mây trong tiếng còi xe inh tai nhức óc, thế nhưng rồi mọi chuyện cũng qua.
May mắn là chúng tôi có thể nghỉ ngơi thoải mái tại nhà Abbas, chủ nhà đầu tiên
của chúng tôi ở Iran. Chúng tôi cũng có them rất nhiều thông tin hữu ích từ
anh, ví dụ như lý do cho những giá tiền vô cùng khó hiểu ở sân bay khi cốc cà
phê lại đắt hơn cả một đĩa mỳ Ý xào thịt gà. Hoá ra, đồng tiền chính thức của
Iran là Rial, nhưng thường giá cả lại thường được tính bằng Toman, có giá trị gấp 10 lần đồng Rial. 1.000 Toman = 10.000 Rials = 6.000 VND.
Những
ngày sau đó, chúng tôi được vợ của Abbas nấu cho những món ăn truyền thống của
Iran ngon tuyệt vời và đi thăm quan ngắm cảnh. Cảm nhận của chúng tôi về thủ đô
của Iran là: với 15 triệu dân, thành phố này quá đông đúc, không khí thì ô nhiễm,
con phố nào cũng có một cái chợ và sau 2 ngày, chúng tôi thật sự muốn rời khỏi
đó.
Một điều
rất quan trọng cần phải chú ý khi tới Iran, đó là trang phục. Đàn ông bắt buộc
phải mặc quần dài, phụ nữ ngoài việc phải mặc quần áo dài che kín tay chân, còn
phải trùm khăn che tóc và thậm chí rất nhiều người còn trùm một lớp vải để che
kín toàn bộ quần áo. Tàu điện ngầm thì có toa dành riêng cho phụ nữ và những
người bán hàng rong thì cứ chen lấn xô đẩy giữa toa tàu đông nghẹt, thật chẳng
dễ chịu chút nào. Chúng tôi thật sự không thích thành phố này!
Rời
Tê-hê-ran, chúng tôi tiến về phía Tây, đến với thành phố Karaj. Đầu tiên, chúng
tôi chọn đường quốc lộ 4 làn đường, nhưng sau đó thì chuyển sang đường cao tốc
10 làn đường và đạp xe trên làn đường khẩn cấp, chúng tôi đã nghĩ rằng như thế
là an toàn. Bất ngờ, một tiếng phanh gấp cháy cả mặt đường và một chiếc Peugeot
206 mất lái đã trượt ra khỏi làn đường đang chạy và ngoặt gấp vào làn khẩn cấp.
Dù không đâm phải chiếc xe nào khác nhưng nó đã đâm gãy thanh chắn đường, lộn
vài vòng và cuối cùng đổ ập xuống chỉ 50 mét ngay trước mắt chúng tôi. Tất
nhiên cũng như trong bóng đá, dẫu không có chữ :”Nếu..thì sao?”, nhưng chứng kiến
tai nạn bất ngờ ấy đã khiến chúng tôi sốc nặng.
Ở
thành phố Karaj, Ehsan là chủ nhà từ cộng đồng “lướt sô-fa” mà chúng tôi là
thành viên. Dù không nói tốt tiếng Anh, gia đình của anh thực sự là những người
chủ nhà tuyệt vời. Sau khi thưởng thức một bữa tối ngon tuyệt, chúng tôi được họ
đưa vào chơi ở trung tâm thành phố. Đầu tiên, chúng tôi đến thăm một nhà thờ Hồi
giáo, nơi chúng tôi được nghe một bài thuyết giảng dài 30-40 phút chủ yếu về cuộc
đời và cái chết của một trong các vị lãnh tụ Hồi giáo quan trọng nhất ở Iran, giáo
chủ Hossein và con bạch mã của ông. Thực ra thì câu chuyện khá là thú vị, cho đến
khi chúng tôi được chất vấn dồn dập…”Tôn giáo của bạn là gì? Bạn có muốn cải đạo
để trở thành một tín đồ Hồi giáo không?” Và sau đó thì chúng tôi được yêu cầu
viết ra giấy những cảm nghĩ của mình về đạo Hồi và cung cấp địa chỉ email để họ
gửi cho đọc những bài viết về tôn giáo của họ. Chúng tôi bắt đầu cảm thấy khá
khó chịu và từ chối vì chúng tôi không biết tiếng Ba Tư. Họ vẫn không bỏ cuộc
và hứa sẽ gửi bản dịch bằng tiếng Anh cho chúng tôi. Ôi không, phải nhanh chóng
chuồn khỏi đây thôi. Viện cớ mệt mỏi vì đạp xe, chúng tôi gần như chạy trốn khỏi
nhóm tín đồ truyền giáo sùng đạo.
Ngày
hôm sau, chúng tôi đã được trải nghiệm lòng mến khách trứ danh của Iran. Rất
nhiều người vẫy tay với chúng tôi, bấm còi động viên chúng tôi và dừng lại cho
chúng tôi hoa quả, kẹo bánh. Thế nhưng cũng có một ông tài xế phóng xe qua và
tiện tay vứt luôn một cái vỏ chuối vào lưng của Linh. Chúng tôi vẫn không rõ
đây là thái độ của ông khi nhìn thấy một người phụ nữ đạp xe (một số thành phố ở
Iran có luật cấm phụ nữ đạp xe) hay chỉ là tiện tay.
Abyek
là một thị trấn nhỏ, nơi chúng tôi khá vất vả để tìm chỗ cắm trại. Đầu tiên, những
người dân địa phương chỉ trỏ lẫn nhau để xem ai sẽ giúp chúng tôi, rồi chúng
tôi được đưa đến Hội Trăng lưỡi liềm Đỏ (phiên bản Hồi giáo của hội Chữ thập Đỏ)
nhưng vẫn không ích gì. Sau đó, một nhân viên của sở Điện lực đã quyết định ra
tay giúp đỡ hai người nước ngoài đạp xe. Sau đó thì ông sếp trưởng và sếp phó của
anh lần lượt nhận đưa chúng tôi về nhà mình. Hai cô con gái của ông sếp phó nói
tiếng Anh khá lưu loát nhưng vẫn không thể giải thích cho chúng tôi một cách rõ
ràng về kế hoạch tối nay. Thế rồi đến 9 rưỡi tối, chúng tôi được mời dùng một bữa
tối thịnh soạn với ông bà, bố mẹ, anh chị họ, cô và chú của hai cô gái.
Sau khi vượt qua một sa mạc, và những
ngôi làng ở cách nhau khoảng 20 km, chúng tôi cũng đến được với Qazvin. Sau khi
ăn trưa với món thịt cừu xay nướng, chúng tôi phát hiện ra mình đã hết sạch tiền
Rial. Hôm đó là thứ Sáu và ở đây thì cuối tuần lại là thứ Năm và thứ Sáu, thế
nên các quầy đổi tiền đều đóng cửa. Chúng tôi hỏi một đôi bạn trẻ ở trên đường
xem họ có biết chỗ đổi tiền nào còn mở cửa không. Anh bạn trai không trả lời mà
lại mời ngay chúng tôi về nhà mình. “Các bạn không quen với thành phố này và chắc
các bạn cũng không biết nên tin vào ai ở đây. Tôi thì tin tưởng các bạn, nên
hãy cho tôi được phép tiếp đãi các bạn như khách quý!”
Đó là cách mà Hashem đã trở thành người bạn
tốt của chúng tôi. Anh ấy rất thông minh và khá cởi mở so với những người đồng
bào khác của mình. Anh đã kể cho chúng tôi nghe rất nhiều câu chuyện về thời
gian nghĩa vụ quân sự của mình, nơi anh phải đấu súng với những tay buôn thuốc
phiện. Anh ấy cũng đề nghị được giúp đỡ chúng tôi nếu có bất kỳ vấn đề gì. Chúc
anh mọi điều tốt đẹp nhất, Hashem!
Buổi
sáng hôm sau ở Qazvin không được suôn sẻ cho lắm. Chúng tôi không thu xếp để rời
thành phố được như dự kiến và cuối cùng quyết định đi thăm quan thành phố. Sau
đó, khi đang ngồi nghỉ ở một công viên thì Mohsen tiến lại gần bắt chuyện với
chúng tôi: “Hai chiếc xe đạp kia là của các bạn đấy à? Tôi có thể giúp gì được
các bạn không? Tôi có một căn hộ khép kín đang bỏ trống, các bạn đến đó nghỉ lại
qua đêm nhé!”. Thế là chúng tôi được “nhận nuôi và chăm sóc” bởi một gia đình
vô cùng đáng yêu. Một bữa tối ngon lành và Mahtob, một thành viên trẻ của gia
đình đã hoàn thành xuất sắc vai trò của thông dịch viên. Gia đình họ vô cùng tự
hào về lịch sử 2500 của Iran, ngoài trừ 30 năm trở lại đây, sau cuộc cách mạng
Hồi giáo. “Ở đây chẳng có tự do cũng chẳng được suy nghĩ một cách thoải mái. Cuộc
cách mạng đã đưa nền văn minh của chúng tôi trở về thời Trung cổ”.
Họ
mời chúng tôi ở lại căn hộ của mình trong một năm, vì họ chẳng sử dụng nó và
còn tặng quà cho chúng tôi nữa. Chúng tôi yêu gia đình ấy vô cùng!
Chúng
tôi đi tiếp lên miền núi phía Bắc Iran nhưng phải dừng lại không lâu sau đó vì
Linh thấy không khoẻ. Chúng tôi hỏi nhờ sự giúp đỡ của Sadekh, chủ một tiệm tạp
hoá. Mất khá lâu để anh tin tưởng chúng tôi, nhưng sau đó thì chúng tôi đã trở
thành bạn bè. Anh ấy cũng là người đầu tiên ủng hộ chính phủ hiện tại của Iran
mà chúng tôi gặp.
Ngày
hôm sau, chúng tôi bắt đầu trận chiến với những ngọn núi ở phía Bắc. Nó không
quá khó khăn như chúng tôi nghĩ vì địa hình chủ yếu là cao nguyên và chúng tôi
bắt đầu đạp xe từ độ cao 1500 mét so với mực nước biển. Phần lớn thời gian
chúng tôi chỉ đi xuống dốc, tiến về bờ biển Caspi. Đến thị trấn Rudbar, chúng
tôi không tìm được gia đình nào có vườn để xin cắm trại và cuối cùng thì phải cắm
trại ở công viên. Hai viên cảnh sát đã đánh thức chúng tôi dậy vào lúc nửa đêm
và bảo chúng tôi phải rời khỏi đây để đến nghỉ tại khách sạn. Linh đã không ngần
ngại “đối thoại” tay đôi với “các nhà cầm quyền” (cô ấy được sinh ra và lớn lên
ở Việt Nam) và cuối cùng các ông cảnh sát đề nghị chúng tôi đưa cho họ 15 đôla
nếu muốn được ở lại công viên đó. Họ đã không thể lấy được một xu nào từ chúng
tôi và đương nhiên là chúng tôi cũng không rời đi.
Lần
tới, chúng tôi sẽ viết về nơi trồng trà và kiwi ngon nhất ở Iran và lý do mà
chúng tôi lại phải ghé thăm phòng khám tư nhân…
No comments:
Post a Comment