2016/08/10

[Ký sự Brno 9-14/07/2016] Ngày thứ 2: Pezinok, Slovakia - Břeclav, Cộng hoà Séc (77km đạp xe)

Có lẽ đây là ngày vắt kiệt sức lực của hai chúng tôi nhất trong cả hành trình 6 ngày. 
Buổi tối hôm trước, sau khi dựng xong lều và sửa soạn để đi ngủ, chúng tôi không kịp tắm rửa vì trời đã sập tối và cơ thể thấm mệt chỉ muốn ngả lưng ngay. Sáng hôm sau, những tia nắng tinh nghịch xuyên qua tán lá rừng, chiếu thẳng vào lều và tiếng chim hót líu lo đã đánh thức chúng tôi dậy. Người vẫn còn bụi bặm từ hôm qua, chúng tôi rủ nhau xuống hồ tắm rửa cho sạch sẽ và sảng khoái trước khi tiếp tục lên đường. Đó là một trong những trải nghiệm tuyệt vời nhất của cả chuyến đi! Những chú vịt trời bơi tung tăng bên cạnh và những chú cá lém lỉnh bơi dưới chân chúng tôi, trong ánh nắng ban mai của buối sáng sớm, con người được đắm mình trong làn nước hồ trong vắt mát lạnh, bao mệt mỏi tan biến hết và chúng tôi lại cảm thấy tràn đầy năng lượng. Chưa bao giờ chúng tôi thấy mình gần gũi với thiên nhiên đến thế.

Bữa sáng điển hình của gia đình chúng tôi

Sau khi ăn sáng bằng mỳ gói và thu dọn đồ đạc, chúng tôi lại tiếp tục hăm hở lên đường. Một vài cây số đầu tiên, đường vẫn còn khá bằng phẳng, chúng tôi vượt qua khá nhanh chóng và dễ dàng. Cho đến khi quãng đường dốc xoắn ốc khủng khiếp đó hiện ra trước mắt chúng tôi. Trong đời, chưa bao giờ tôi gặp một con đường đèo nào dốc đứng và dài vô tận như thế. Tộng cộng 11km đường dốc xoắn ốc, dốc nọ nối tiếp dốc kia vòng quanh sườn núi và chúng tôi cứ "bò" trên đường chậm chạp như thế trong suốt gần 3 tiếng đồng hồ. Thỉnh thoảng, phía bên kia đường, những người đạp xe xuống dốc khi đi qua chúng tôi đều động viên: "Cố lên!" cũng làm cho chúng tôi có thêm động lực để không dừng chân.

Cho đến khi tiếp cận điểm cao nhất của ngọn núi đó, chúng tôi đã uống những giọt nước và ăn những mẩu bánh mỳ cuối cùng trong túi. Mệt mỏi, kiệt sức vì trời quá nóng và đường dài bất tận, tôi bị hạ đường huyết và không thể nhấc nổi chân để đi tiếp nữa. Chúng tôi dừng lại ven đường, nhìn lên con dốc vẫn còn xa tít tắp mà bất lực ứa nước mắt và thất vọng vô cùng. Péter nhìn bản đồ và thấy rằng, chỉ còn khoảng 500m thôi là chúng tôi sẽ lên đến đỉnh núi, từ đó sẽ không còn dốc nữa. Anh quyết định bỏ lại hành lý, đạp xe đi tiếp để tìm nước và thức ăn cho tôi vì có một người lái xe nói rằng ở trên đỉnh núi là một chuỗi nhà hàng, khu nghỉ dưỡng dành cho khách du lịch. 

Đạp xe 11km dốc dựng đứng không thấy bóng dáng một ngôi nhà, một cửa hàng nào giữa trời hè nắng như đổ lửa

Péter đi thêm một chút nữa thì gặp chuỗi nhà hàng, khách sạn kia nhưng họ không chấp nhận thanh toán bằng thẻ. May mắn là có một người phục vụ nhiệt tình đã đổ đầy bình nước cho chúng tôi miễn phí và nhờ vào chút nước đó, chúng tôi đã có thể tiếp tục hành trình. Lên đến đỉnh núi, nhìn thấy phía trước chỉ còn là đường xuống dốc, chúng tôi vỡ oà sung sướng, mình đã chiến thắng được chính mình rồi! Quả thật, sau khi vượt qua được 11km dốc đứng kia, phần thưởng tuyệt vời dành cho các phượt thủ là 8km liên tục đường xuống dốc. 

Vượt qua được con dốc dài kỷ lục, chúng tôi băng băng đạp xe thêm gần 50km nữa cho đến khi trời ngả về chiều. Lúc này chúng tôi đã tiến sâu vào lãnh thổ nước cộng hoà Séc và quyết định dừng chân tại thị trấn Břeclav. Chúng tôi đạp xe vòng quanh khu dân cư để tìm một ngôi nhà có sân vườn để xin chủ nhà cho cắm trại qua đêm. Dừng xe trước cửa một nhà 3 tầng khang trang với cánh cổng mở rộng và thấp thoáng phía trong là một khoảng sân được lát cỏ rất đẹp, hai vợ chồng tôi đánh bạo hỏi xin được cắm trại trong khuôn viên của căn nhà. 

Chủ nhà là một cặp vợ chồng đã khá già, người chồng nói tiếng Đức lưu loát và vì thế chúng tôi  có thể giao tiếp với nhau mà không có khó khăn gì cả. Sau một vài phút bàn bạc với nhau, ông bà chủ nhà đồng ý cho chúng tôi tá túc trong vườn nhà họ. Dẫn chúng tôi thăm một vòng khuôn viên nhà, ông chỉ cho chúng tôi một khoảnh sân trồng cỏ rất đẹp, bên cạnh bể bơi và một vườn hoa hồng dọc lối đi và nói rằng chúng tôi cứ tuỳ ý cắm trại, họ không phiền chút nào. Chúng tôi vui sướng tột độ và cảm kích vô cùng trước lòng tốt của hai người hoàn toàn xa lạ, nhưng cũng chẳng biết làm gì ngoài việc nhắc đi nhắc lại câu cảm ơn đối với hai vợ chồng họ. 


Khuôn viên ngôi nhà

Khi chúng tôi chuẩn bị dỡ hành lý xuống khỏi xe và dựng lều thì ông chủ nhà lại xuất hiện và hơi rụt rè, ông nói: "Tầng 1 của nhà chúng tôi là một căn hộ khép kín, có phòng ngủ, nhà tắm và bếp nấu nhưng hiện không có ai ở cả. Nếu anh chị muốn, thay vì việc ngủ ngoài vườn, hãy vào trong nhà mà nghỉ đêm nay. Dù sao thì nó đều miễn phí cả, điều đó chẳng quan trọng với chúng tôi mà!". Chúng tôi sững sờ không nói nên lời, tại sao người ta có thể chia sẻ những gì mình có với những người hoàn toàn xa lạ như chúng tôi? Lòng tốt của con người thật sự vẫn luôn là điều đáng ngạc nhiên. Dù khá ngại, nhưng vì không muốn phụ tấm lòng của ông bà, chúng tôi quyết định ngủ trong nhà đêm đó. Trước khi đi ngủ, ông chủ nhà còn rất hào phóng mời chúng tôi bia Séc và nước ngọt và chia sẻ những câu chuyện về gia đình ông. Chúc chúng tôi ngủ ngon và hẹn gặp lại vào bữa sáng, ông rời đi với nụ cười thật thân thiện trên môi. Quả là một con người đáng trân trọng!

Đêm đó, giữa một đất nước xa lạ, trong một ngôi nhà chưa bao giờ ghé thăm, chúng tôi ngủ ngon  lành như hai đứa trẻ và chưa bao giờ chúng tôi thấy yêu cuộc đời dịch chuyển của mình đến thế!

Thế nhưng, niềm hạnh phúc ấy chẳng kéo dài được lâu....

(Còn nữa...)

1 comment:

  1. Một sự thật là mọi người rất dễ tin tưởng người nước ngoài hơn là người trong nước mình. Ahihi

    ReplyDelete